Trong thế giới này, chúng ta xót xa không chỉ vì lời nói và hành động của những kẻ xấu, mà còn vì sự im lặng đáng sợ của cả những người tốt - Martin Luther King

31/01/2011

Ngày xuân nói chuyện Tết

Ở Việt Nam cứ đến khoảng 23 tháng Chạp Âm lịch, ngày đưa Táo Quân về chầu Trời là mọi nhà bắt đầu chuẩn bị đón Tết.
Chợ hoa xuân - AFP Photo
Tuy nhiên cuộc sống bận rộn hiện nay khiến ai nấy cũng tất bật với công việc hàng ngày nên không có thời gian rảnh rổi để tìm hiểu về ý nghĩa của một số vấn đề liên quan đến dịp đầu năm trong văn hóa dân gian. 
Quỳnh Như có cuộc trò chuyện với nhà nghiên cứu Nguyễn Vinh Phúc, người được mệnh danh là “Nhà Hà Nội học vĩ đại” để tìm hiểu về các vấn đề liên quan đến Tết ta. Mời quý vị theo dõi…

Không hiểu luật, công nhân luôn là người chịu thiệt thòi

(Tamnhin.net) - Công nhân lao động trong các doanh nghiệp thường chỉ để ý đến những quyền lợi trước mắt và trực tiếp mà họ được hưởng. Rất hiếm công nhân hiểu luật lao động nên thường phải chịu thiệt thòi về chế độ khi bất ngờ phải nghỉ hoặc không còn làm việc trong đơn vị mình từng công tác.

Anh Đặng Quang Tịnh (SN 1960) là công nhân của Công ty cổ phần thi công cơ giới và dịch vụ số 5 Nguyễn Biểu, Ba Đình, Hà Nội. Anh công tác liên tục từ tháng 1/1985 đến tháng 12/2008 thì được công ty thông báo cho nghỉ vì thiếu việc làm và được chốt sổ bảo hiểm đến hết tháng 12/2008. Sau đó, công ty không hề thông báo gì thêm cho anh.

Nên cải biến cách ăn Tết

Nguyễn Hoàng Đức
Việt Nam chúng ta còn có phong tục "Tháng giêng là tháng ăn chơi. Tháng 2 chơi hội tháng 3 chơi đình". Chơi nhiều thế thì chúng ta đã nghèo càng vĩnh viễn nghèo. Ngày nay, có một bộ phận không nhỏ dường như đang hình thành hoặc bứt phá truyền thống cũ để làm nên sở thích mới.
Cải cách ăn Tết đâu phải là quên lãng tổ tiên
Chào đón năm mới không chỉ là một sự kiện gia đình hay xã hội, mà đó là sự kiện của vũ trụ, chào đón một vòng quay mới của tạo hóa, một vòng quay như thể, hệ điều khiển sẽ dẫn dắt vạn vật và con người bước vào một chu kỳ mới. Người Việt dựng những cây nêu, mang hoa quả vào đền chùa dâng hiến, thắp hương cũng là để cúi tạ những thế lực thiêng liêng và trời đất, đó là cái gốc lập trình cho vũ trụ cũng như mọi người.

Nhìn nước phải thấy nguồn, giống như triết gia Aristote viết: "Càng học ít càng buồn. Dù uống nước trong chẳng thấy được nguồn".

30/01/2011

Văn hóa, nhân cách lãnh đạo và vận mệnh đất nước

Trần Văn Thọ, Doanh nhân Sài Gòn Cuối tuần
Bức tượng đá mô tả cảnh hai ông Saigo và Katsu hội đàm ở đền Atago.Ảnh Trần Thanh Việt - ERCT
Những quyết định về chính trị hay quân sự của người ở vị trí lãnh đạo thường đưa đến những hệ quả lớn đối với vận mệnh của một đất nước, một dân tộc.
Người lãnh đạo nếu có trình độ văn hóa cao, có tố chất nhân văn cao cả hay ít nhất có bên mình những quân sư, cố vấn thông hiểu lịch sử và quy luật vận động phức tạp của xã hội, của tâm tình con người, của biến chuyển trên thế giới thì các quyết định thường đem lại một thời đại xán lạn của dân tộc, của đất nước sau đó, hay ít nhất là tránh được những hiểm họa. Ngược lại thì có thể đưa đến bất hạnh cho đất nước và con người liên hệ.

Tết mèo, kể chuyện chú mèo nhà!

Trần Huy Thuận
imageNhà lắm chuột quá! Trước kia chúng còn tránh ban ngày, chỉ hoành hành về đêm. Nay thì “moa-phú”, đêm ngày như nhau, cứ hở ra cái gì là lũ chuột chết tiệt lại ngoáy cái đuôi tởm lợm của nó vào ngay! Người ta bảo: Chó treo, mèo đậy, chứ với giống chuột, các cách ấy chả nghĩa lý gì. Thùng gạo đậy kín hẳn hoi, mà còn bị chúng khoét cả nắp để chui vào ăn thoải mái; nồi thịt treo vào quang sắt, vẫn bị chúng leo lên, nạy vung, khoắng gần hết! Thế thì thử hỏi ai mà chả điên chứ? Không chỉ ăn, lũ khốn kiếp này còn bậy ra khắp nơi; vo gạo thổi cơm mà không chú ý nhặt đãi, có ngày lẫn cả phân chuột là chuyện thường!

Về bài viết Cái bánh dân chủ

Trần Quang Ninh
imageGần đây, các vấn đề PHẢN BIỆN XÃ HỘI, TỰ DO, DÂN CHỦ, DÂN TRÍ được đề cập đến khá nhiều. Cả những người đang giữ trọng trách, những người đã từng giữ trọng trách trong hệ thống chính trị cho đến giới trí thức, những người không giữ chức quyền đều bàn luận về các vấn đề này trên các “phương tiện thông tin chính thống” và cả các “phương tiện thông tin không chính thống”. Điều đó chứng tỏ rằng đây là các vấn đề ngày càng trở nên bức thiết.

29/01/2011

Nhận hối lộ đừng xúc phạm người đưa hối lộ

Sáu Nghệ
imageNhiều nơi đã tuyên bố: Cấm cấp dưới lễ tết cấp trên và cấm cấp trên nhận lễ tết của cấp dưới, để bớt tham nhũng hối lộ.
Một người bạn của tôi, theo thứ hạng hành chính hiện thời gọi là cán bộ cao cấp, kể rằng, đơn vị của anh vẫn tổ chức mấy đoàn đi lễ tết cấp trên. Vì các anh bàn với nhau, không thể tin những lời tuyên bố để không lễ tết cấp trên. Sự thật, đến đâu cũng phải xếp hàng. Với một vị cấp trên, may gặp thư ký của vị ấy là người quen nên được hỏi han trước khi vào. Biết gói quà tết chỉ chục triệu đồng, anh thư ký khuyên: “Chỉ chừng ấy, đừng vào làm mất thời gian của người ta”. Với vị cấp trên khác, khi cầm bao thư đựng tiền, lập tức vị này gấp đôi bao thư, nhét vào túi quần. Bao thư dày nên vị cán bộ cấp trên phải nghiêng lệnh người trên ghế, một lúc mới nhét được vào túi. Anh bạn của tôi khi kể lại chi tiết này chưa hết vẻ thảng thốt: “Chúng tôi buồn quá, cảm giác bị xúc phạm, thấy những lời chúc sức khỏe chỉ còn dối trá. Tại sao ông ta không chờ chúng tôi ra về đã, rồi hãy gấp bao thư bỏ vào túi quần?”.

Chung quanh một chữ... "quyền"

Trần Huy Thuận
imageQuyền có loại do tự nhiên mà có, Trời sinh ra đã có, cho dù người đó là người như thế nào, dòng dõi ra sao, sinh sống ở đâu và làm việc như thế nào – đó là QUYỀN CON NGƯỜI, bao gồm những Quyền rất cụ thể như quyền bình đẳng, quyền tự do, quyền được học hành, quyền được sống, quyền được chăm sóc y tế... Khi một người đến tuổi Công dân thì có thêm Quyền Công dân, Quyền Làm chủ Đất nước. Xã hội, nhà nước, tổ chức chính trị... đều có trách nhiệm tôn trọng và phát huy quyền này. Trình độ văn minh, dân chủ của một quốc gia được đánh giá bằng mức độ thực thi loại quyền tự nhiên này. Chế độ Phong kiến còn biết LẤY DÂN LÀM GỐC, không lý gì con người trong xã hội hiện đại, Người Dân lại không được thực thi QUYỀN DÂN CHỦ.

28/01/2011

Lộ trình để có nhà văn hoá

Nguyễn Hoàng Đức
 
Sự cường thịnh nằm ở… tư duy
Chủ đề mà tác giả Trần Hữu Dũng đề cập trên Tuần Viêt Nam mới đây: “Thời vắng những nhà văn hóa lớn” nghe thật sát sườn và chí lý. Đó không chỉ là hiện thực của dân tộc ngay nhãn tiền mà nhìn tới tương lai, đó là sự thiếu vắng những ngọn đèn chỉ đường có phẩm giá cao về tri thức, cũng như đạo đức để dẫn lối cho một dân tộc phát triển và tiến bộ.

Chuyện tô phở và lương giảng viên, công an

Hà Văn Thịnh
image Đọc BBC, 21.1.2011, bài của Alastair Leithead, viết về chuyện ông ấy đi ăn tô phở có giá 35USD (tức gần 800.000 đồng) ở Hà Nội xong, tôi choáng váng và tự thề với chính mình rằng kể từ nay, phải lập thiền để minh định chính xác là mình còn chưa bằng con cóc ngồi đáy giếng, thực ra mình chẳng biết khu trời, đít bụt ở đâu, thành thử, lâu nay, về cơ bản, là chẳng hiểu chút chi chuyện đời, cứ nói như gã đang ăn ốc và… mò!
Alastair Leihead kể rằng ông “quyết tâm” đi ăn bằng được tô phở đắt nhất Việt Nam (có khi là cả thế giới) vì ông không nghĩ nó có nguyên liệu là thịt bò Kobe (Nhật Bản) nên đắt mà ông muốn biết ai có đủ tiền để ăn, tiền đâu mà ăn?... Câu chuyện kể tiếp rằng một nhân viên chính phủ thấy mình có lỗi khi ăn tô phở đắt chừng ấy và một Ủy viên Trung ương Đảng vội vàng chui vào chiếc xe Mercedes bóng lộn sau khi phát hiện có phóng viên nước ngoài nhìn thấy.

CÁI BÁNH DÂN CHỦ

Trần Huy Thuận
Gần đây, hai từ DÂN CHỦ được khá nhiều vị lãnh đạo nước ta nhắc đến. Đầu tiên có lẽ phải kể đến quan điểm khá cụ thể của nguyên chủ tịch Quốc hội Nguyễn Văn An khi ông đặt vấn đề về việc sửa đổi Hiến pháp: “toàn dân có được hưởng quyền lợi và làm nghĩa vụ tham gia ý kiến và phúc quyết hay không?(trong bài trả lời phỏng vấn Tuanvietnamnet.vn ngày 24/6/2010:

27/01/2011

Hà Sĩ Phu - Câu đối Tết TÂN MÃO

Lời dẫn của Nguyễn Hữu Quý:

Kính thưa các chư vị!

Hoa đào, mùa xuân & tỉnh yêu ở Sa Pa
Ôi, đất nước đẹp làm sao!
Thật là hạnh phúc cho Nguyễn Hữu Quý Blog, năm nay được TS Hà Sỹ Phu gửi tặng câu đối tết để đăng lên Blog nhỏ này, ngõ hầu bạn đọc nhân dịp đón xuân Tân Mão.
TS Hà Sỹ Phu

Bác Hà Sỹ Phu, bên cạnh là một TS khoa học thực thụ từ những năm trước đây (mà không phải là “phổ cập” đại trà như lâu nay trên đất nước ta), Bác còn là một nhân sỹ, thi sỹ… mà trong đó, mảng câu đối như là một “đặc sản riêng”, có thể nói, rất… Hà Sỹ Phu!

Vì quý và kính trọng Bác như truyền thống dân tộc ta quý trọng hiền tài, mà một nhóm người Việt Nam ở nước ngoài đã lập hẳn một trang Web mang tên THƯ VIỆN HÀ SỸ PHU, nhằm lưu lại tất cả những tác phẩm, bài viết, phỏng vấn… của Bác, như muốn để lại cho mai sau những gì mà người xưa vẫn làm đối với những bậc hiền tài.  

Tôi có vinh dự, vào tháng 5/2010, trong một lần tình cờ làm một bài thơ ngắn tặng Bác và được Bác trả lời trên trang trannhuong.com; Cả hai bài viết hiện được những người quản lý THƯ VIỆN HÀ SỸ PHU lưu lại trong trang BÀI VIẾT MỚI của THƯ VIỆN HÀ SỸ PHU.

Để hiểu như thế nào mà Bác mang bút danh HÀ SỸ PHU, mời bạn đọc ghé thăm bài viết trên, và THƯ VIỆN HÀ SỸ PHU còn có nhiều thú vị cho những ai cần bổ sung kiến thức trong hành trang cuộc sống của mình.

CẦN TẠO MỌI ĐIỀU KIỆN PHÁT HUY BẢN CHẤT TRÍ THỨCTRONG MỖI CÔNG DÂN

Phạm Quang Trung 

GS Hue Chi.jpg
GS Nguyễn Huệ Chi, một trong ba người khởi xướng trang Bauxite Việt Nam
- Khổng tử viết: Tài nan, bất kỳ nhiên hồ?
(Khổng tử nói: Có được nhân tài khó thay, chẳng phải vậy ư?) - Trích Luận ngữ, thiên Thái Bá
Trước hết, tôi xin được trình bầy quan niệm của mình về bản chất đích thực của một người trí thức. Nhiều người hay đồng nhất nhà trí thức với nhà chuyên môn. Tôi không nghĩ vậy. Bởi trên thực tế, không hẳn cứ có học hành, đỗ đạt, với học vị này, học hàm nọ là đã trở thành nhà trí thức đâu. Trí thức lớn càng khó. Điểm cốt lõi nhất ở người trí thức bao giờ cũng nằm ở tư cách văn hóa, hơn thế, ở phẩm cách tư tưởng trong một con người. Nghĩa là, họ cần tỏ rõ một bản lĩnh sống, bản lĩnh sáng tạo vững vàng. Ở mọi nơi mọi lúc, trong mọi mối quan hệ và mọi hoàn cảnh. Người trí thức đích thực như thế có ở tất cả mọi ngành nghề, mọi tầng lớp. Trong chính trị và kinh tế, trong văn hóa, nghệ thuật và khoa học. Không hề có sự phân lập rạch ròi. Càng không thể có sự đối lập vô lý. Tất nhiên, phẩm chất trí thức ở mỗi người, mỗi tổ chức có sự khác nhau về mức độ, làm nên sự khác biệt về giá trị trong thang bậc văn hóa chung của dân tộc và nhân loại.

Tôi phục bạn tôi quá

Mạnh Quân
Tranh: Trần Nhương
Mấy bữa nay, đi loanh quanh vài chỗ vẫn thấy người ta nói về bài trên báo Tuổi trẻ phỏng vấn 2 ông:Nguyễn Xuân Anh con trai ngài chủ nhiệm ủy ban Kiểm tra Trung ương và ông Nguyễn Thanh Nghị, con trai Thủ tướng. Thực sự thì bài phỏng vấn là một ý tưởng tốt nhưng mà đọc qua nội dung thì cũng không thấy có gì ấn tượng, dễ nhớ lắm. Đại khái thì  mấy ông ấy hình như có nói là thành công của mình có phần nhiều do sự phấn đấu của mình mà lên (!).
Lại nhớ hôm sau đại hội, có cậu bạn vỗ vai cười bảo: Quân có cậu bạn vào ủy viên Trung ương rồi, oách thật. Ngạc nhiên rồi mới nhớ ra, ý nói là  tân ủy viên Trung ương Nguyễn Xuân Anh, nhưng không dám, quen biết hồi nào mà dám nói là bạn ?. Tớ không có thói thấy người sang bắt quàng làm họ đâu nhá. Chỉ có một chuyện mà mình nói khoác thế này: ông Xuân Anh này vào Đảng được là do tớ. Hê hê, nhưng chuyện này nó có chút nguyên do để mình nói phét. 

Nhiều tên đọc bài này tức lòi mắt!


TOÀN LÀ ĐỒ ĐỂU
               ( Tâm sự của một người không trúng vào cấp “Ủy…”)
Trần Kỳ Trung
Buồn lắm ông ạ! Bây giờ tôi càng rõ nhân tình thế thái. Vẫn mấy thằng, mấy con ấy, vẫn là nhân viên mình đấy, vẫn khuôn mặt ấy mà sao hôm nay trông chúng nó khiếp quá, dị ngợm quá. Tôi đi dự đại hội, chúng đến bắt tay, miệng cười hớn hở, nói liếng thoắng: “ Bọn em mừng lắm! Anh nhất định ở lại nhiệm kỳ này. Em đi đâu người ta cũng nói thế! Anh ở lại, thực hồng phúc cho bọn em. ”. Mà tôi cũng nghĩ thế, chắc như đóng gạch. Mọi cửa mình lo hết rồi, họ cần gì, mình “ chầu” nấy. Một ông giữ “ cửa” chính, trước đại hội mấy hôm, còn vỗ vai mình : “ Không cậu thì ai ở chức đó, mình ủng hộ cậu”. Còn điều nữa, mọi thông tin họp kín, tôi nắm được hết, biết tên mình nằm trong danh sách “ trúng cử”, nên yên tâm lắm. Thậm chí, ông biết không? Các “ đệ “ thân tín, không biết chúng moi thông tin từ đâu ra, đã chuẩn bị bữa tiệc mừng, mừng cho tôi ở lại chức vụ này! Cũng trước đại hội mấy hôm, bà xã tôi đi chùa, đấy cái chùa to nhất nước đấy, linh nhất nước đấy. Mỗi bức tượng tôi “cúng” gần cây vàng, mà ngần ấy tượng, ông thử nghĩ xem, tôi “ cúng” chùa là bao nhiêu, để các thần phù hộ…

26/01/2011

Tết ông Táo

CÂU ĐỐI NHÂN TẾT ÔNG TÁO
Hà Sĩ Phu



Độc đáo ngày Tết Táo quân của người dân Việt Nam

Cứ vào ngày 23 tháng Chạp hàng năm, người dân Việt Nam lại bận rộn làm Tết Táo quân

Người dân thường mua cá chép vàng để cúng ông Công, ông Táo. Ảnh: Internet
Ông Táo, còn được gọi là thổ công, là vị thần cai quản việc bếp núc trong mọi gia đình. Vào ngày này, ông vua bếp lên chầu trời để báo cáo việc bếp núc làm ăn của gia đình trong năm đó, nên có nơi gọi ngày này là Tết ông Công.

Lễ cúng ông Công, ông Táo phải có cá chép vì người ta cho rằng ông Táo cưỡi cá chép lên chầu trời.

Trong tín ngưỡng dân gian Việt Nam, Táo quân có nguồn gốc từ ba vị thần thổ công, thổ địa, thổ kỳ của Lão giáo Trung Quốc nhưng được Việt hóa thành huyền tích hai ông-một bà.

Tâm sáng, mặt sáng

Sáu Nghệ
Thời đại thông tin kỹ thuật số, người bình thường cũng được chứng kiến nhiều sự kiện trước đây như trong mơ. Đó là các cuộc họp quan trọng, diễn đàn toàn cầu, thấy rõ cử chỉ của các quan chức lắm khi “chân tơ kẽ tóc”. Nhưng qua đó lại thêm suy tư, trăn trở, bởi thấy được không phải mọi thứ tốt đẹp như hằng tưởng. Rất nhiều khi thấy có vị tai to mặt lớn cười mà nét mặt không hề rạng rỡ, sáng sủa lên chút nào, chỉ thấy tối tăm, nhăn nhở và những người đứng xung quanh vị đó cũng vậy. Họ cười chỉ là hở môi lòi răng mà thôi. Tôi đã làm một bài có thể gọi là thơ hoặc văn xuôi có vần, xin trình vài câu ra đây:

33 khúc khoái cảm của Kim Thánh Thán

 Đinh Quang Tỉnh
 Kim Thánh Thán sinh vào cuối thời Minh, đầu thời Thanh, mất năm Thuận trị thứ 18 đời Thanh thế tổ - 1661. Ông có tên khai sinh là Trương Thái, lớn lên mới đổi sang họ Kim. Ông là người Trường Châu, tỉnh Giang tô).

Kim Thánh Thán là một nhà văn, nhà phê bình văn học theo lối ấn tượng của Trung Quốc, được người đời sau mệnh danh là "Vua của thể loại văn bạch thoại Trung Quốc". Ông nổi tiếng là 1 người đọc rộng, uyên bác nhưng tính tình cuồng ngạo, dị kì, thường nói trong thiên hạ có 6 bộ sách tài tử (lục tài tử thư): Nam Hoa kinh, Ly Tao, Sử kí Tư Mã Thiên, thơ luật của Đỗ Phủ, Thủy hử và Tây sương kí.

25/01/2011

Áo hoa Sương núi

Mai Ninh

 

Hoa ban Thuận Châu (Sơn La)
Mười năm trước tôi đến vùng tây bắc này, cũng một mùa đông. Trời rét buốt nhưng nắng chan hoà trên con đường từ nhà ga xe lửa lên núi. Mười năm nghĩ cho cùng chẳng mấy xa, nhưng lại thấy sao dạo ấy mình và bạn thơ trẻ không ngờ. Cả bọn hăm hở, ngồi sau xe ôm leo dốc trong khí lạnh căm căm, cười đùa không dứt. Bây giờ, sương mù che khuất núi non, bờ ruộng, thác suối. Sương cũng làm chùng nặng thêm cái mệt sau một đêm tàu hỏa ren rét nghiến đường rầy, không thể nào thiếp ngủ. Ước mơ ánh trời sớm hửng lên, xem núi có già hơn theo người đã mỏi. Chỉ mong bắt gặp một người Dao hay Tày từ thung lũng đi lên với chiếc cần tre lủng lẳng dăm con cá suối. Chẳng cần chi nhiều, chục con cá nhỏ nhoi ngọt ngào đã đủ để nhắm với cốc rượu San Nùng đắng nồng hương thuốc bắc, cho qua rét cắt ngày đông.

Sao được cho ra cái giống người? (*)

Nói Thật
image Mấy hôm nay trời rét dữ nên ngại ra ngoài. Ngồi mãi cũng chán, bỗng chợt nhớ tới bài thơ “Chúc tết” nổi tiếng của cụ Tú Xương. Nhân dịp năm Canh Dần sắp hết, năm Tân Mão sắp tới, đọc lại mấy câu chúc của Cụ, bỗng thấy cảm khái muôn phần .
Bài thơ của cụ Tú có 5 khổ. Khổ 1 cụ chúc thọ, khổ 2 cụ chúc giàu, khổ 3 cụ chúc sang, khổ 4 cụ chúc sinh nhiều con, khổ 5 cụ chúc chung mọi người. Tuy vậy sau khi đọc lại thấy khổ thơ chúc sang của cụ sau ngần ấy năm mà vẫn mang “tính thời đại” quá!

24/01/2011

TỪ NHỮNG GIỌT NƯỚC MẮT KHÓC ÔNG KIM NGỌC…

Vũ Xuân Tửu

Bị can Cù Huy Hà Vũ bị truy tố về tội chống phá nhà nước
TS Luật Cù Huy Hà Vũ   
Mấy tháng nay, tôi giành thời gian buổi tối đầu tuần, xem phim truyền hình Bí thư tỉnh ủy, phát trên VTV1, 50 tập. Đêm nay, xem tập phim cuối cùng, nhiều người đã khóc; thương ông, một người cộng sản, có tấm lòng đau đáu với dân, mà lận đận một thời. Hỏi, tại sao lại vậy? Nhiều người trả lời tỉnh bơ: cái thời nó thế! Câu hỏi ấy, có thể còn lặp lại hôm nay và liệu có ai dám trả lời: cái thời nay nó thế!

22/01/2011

Công nghệ... vỗ tay!

(Tamnhin.net) - Có lẽ, không ở đâu người ta hào phóng cái vỗ tay như bên xứ ta. Có người muốn tạo không khí hoạt động gì đó của mình, cứ thả cửa “xin” một tràng pháo tay còn người cho thì rất hào phóng, kiểu “không mong đợi gì” hay “không hề nuối tiếc”…nên cứ xin là cho, là vỗ cho bằng thích.


20/01/2011

Một năm lại sắp qua rồi

Đỗ Trọng Khơi
Khi màu thu nhằm nhặm ăn trên vòm cây, gió heo may rải vàng khắp đường làng lối xóm thì ai cũng dễ thấy bâng khuâng, xao xuyến mà buông nhời than: Một năm sắp lại qua rồi! Một năm sắp lại qua, điều thường tình thôi sao cứ mãi còn day trở, ăn hờn ăn dỗi lòng dạ con người. Là do bao ước mong, dự định chưa thành. Là bởi tuổi trời cho con người yêu cuộc sống, chăm lao động chẳng nhiều nhặn gì. Lúc này đây heo may đã lại về rấm rứt trên nhành cây, bưng lấy khắp mọi lối ra vào ngõ xóm thì người làng tôi cũng tới ngày hối hả lên mùa. Những chiếc xe thồ trĩu trịt cõng những vỗng lúa vàng ươm từ đồng về làng, mặt người se sắt, màu heo may đượm trên nét mặt. Năm nay lúa được mùa. Một sào Bắc Bộ ước tính thắng khoảng hai tạ ba hai tạ tư. Vụ tháng Mười lúa đạt sản lượng đó là quá tốt rồi, ấy vậy mà nét vui mừng được mùa nạm gương mặt người làng quê vẻ bình dị, điềm nhiên lạ.

Dân trí, dân khí, nhân tài – ba yếu tố để nâng cao tư cách độc lập quốc gia

Quỳnh Chi, phóng viên RFA
Đền Ngọc Sơn, nơi sĩ phu Bắc Hà lo vận nước
Trong thông điệp đầu năm của Thủ tướng Việt Nam đăng trên website Chính phủ, ông Nguyễn Tấn Dũng đã đề cập tới việc bảo vệ độc lập chủ quyền như một trong các biện pháp của “Chiến lược phát triển nhanh và bền vững”.
Cụ thể, ông khẳng định: “Kiên quyết giữ vững độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ quốc gia, bảo đảm an ninh chính trị và trật tự an toàn xã hội, chủ động và tích cực hội nhập quốc tế, tạo môi trường hòa bình và điều kiện thuận lợi cho sự phát triển đất nước”.  Tuy nhiên, có một nhà tư tưởng cận đại từng nói rằng bên cạnh việc giữ vững độc lập, nhiệm vụ nâng cao tư cách độc lập là một điều không kém trọng yếu. Điều này cũng từng được nhà cách mạng Phan Bội Châu nói đến.  Quỳnh Chi tường trình về đề tài này như sau.
Giành được quyền tự trị chưa phải đã là độc lập

Tống cựu nghinh tân

Trịnh Kha Nguyên
image Thông thường khi có sự chuyển giao từ cũ sang mới như từ năm cũ sang năm mới, từ người tiền nhiệm sang người kế nhiệm, đều có việc tống cựu nghinh tân.
Về tống cựu thì có thể là nhiều mến thương vô hạn, nếu “cựu” được quý mến, cũng có thể là đi cũng chẳng sao, nếu “cựu”là vô thưởng vô phạt” và cũng có thể là đi quách cho xong, nếu “cựu” gây ra nhiều phiền toái.
Nghinh tân cũng thế, khoan hy vọng, khoan nói trước. Bởi có “tân” khác “cựu”, tức là hoặc tệ, hoặc khá hơn, cũng có “tân” same-same “cựu” , chỉ khác cái tên mà thôi.

19/01/2011

CỔ TÍCH THỜI HIỆN ĐẠI

Đức Hậu
Nhà thơ Đỗ Trọng Khơi tên thật là Đỗ Xuân Khơi, Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, sinh ngày 17-7-1960. Bị bệnh hiểm nghèo phải bỏ học từ năm lên 10, bằng con đường tự học, với ý chí, tài năng và sự khổ luyện, Đỗ Trọng Khơi đã có một sự nghiệp văn học đáng trân trọng. Anh đã cho xuất bản 10 tập thơ, 1 tập truyện ngắn,1 tập lý luận phê bình; Được giải nhì cuộc thi thơ của tuần báo Văn Nghệ, 2 giải thưởng hàng năm của Uỷ ban toàn quốc Liên hiệp VHNT Việt Nam và một số giải thưởng khác.

18/01/2011

Thế nào là "toàn diện"?

Phạm Toàn

Đã có một thời, các nhà tân Nho học giải đáp, "toàn diện" nằm trong các tiêu chuẩn Trí dục (hiểu nôm là đạt điểm 10 tất cả các môn học chính khoá), Đức dục (là điểm 10 môn học Đạo đức và thể hiện thành hành vi đạo đức cũng phải không chê vào đâu được).
Các nhà giáo vốn không thích dài dòng gọi vắn tắt hai tiêu chuẩn đó là Trí, Đức, và tiếp tục còn có Thể (thể dục, thể thao), Mỹ (Mỹ dục), sau này lại thêm tiêu chuẩn Lao (lao động), tưởng đâu như toàn bộ việc học của trẻ em trong cuộc đời niên thiếu vẫn không được coi là lao động, dù thực chất là một lao động cực kỳ vinh quang!

17/01/2011

Phùng Quán – Sức mạnh tất thắng của lòng trung thực và lý tưởng nhân văn

Bùi Minh Quốc
Yêu ai cứ bảo là yêu
Ghét ai cứ bảo là ghét
Dù ai ngon ngọt nuông chiều
Cũng không nói yêu thành ghét
Dù ai cầm dao dọa giết
Cũng không nói ghét thành yêu
Đấy là tuyên ngôn Sống, tuyên ngôn Thơ của Phùng Quán.
Nhà thơ Phùng Quán. Ảnh ANTĐ
Nhà thơ Phùng Quán
Đối với tôi, anh là tấm gương chiến sĩ – thi sĩ tiêu biểu hàng đầu trong cuộc chiến đấu trường kỳ cho một giá trị nhân văn cao quý nhất: con người trung thực, yêu tự do và dũng cảm chiến đấu cho tự do. Những câu thơ trên trích từ bài thơ Lời Mẹ dặn dung dị như đồng dao đi thẳng vào lòng người – mà theo tôi cần đưa ngay vào sách giáo khoa để giáo dục bồi dưỡng đức tính trung thực, tinh thần dũng cảm và lòng yêu tự do từ tuổi nhi đồng cho mọi con người.

Chuyện con ông, cháu cha

Quốc gia nào dẫn đầu “danh sách hối lộ”?
Trần Kỳ Trung
Ở Việt Nam, chuyện “ con ông, cháu cha”  được bố trí ở những vị trí lãnh đạo chủ chốt trong chính quyền, cơ quan, đoàn thể gần như trở thành công khai, ai cũng nhìn thấy. Sẽ là bình thường, nếu những người này, lúc học phổ thông là học sinh xuất sắc, có nhiều thành tích trong học tập, công tác. Rồi khi tham gia chính quyền là một cán bộ tài năng , có uy tín, đạo đức tốt. Nhưng thực tế ngược lại, người tốt rất ít, trong dư luận râm ran không biết bao nhiêu chuyện về “ con ông, cháu cha” học dốt, tài kém…thế mà bây giờ nghiễm nhiên, không biết biến hóa kiểu gì, rất nhanh, họ đã leo lên ở một vị trí rất cao trong chính quyền. Báo chí phê phán nhiều, dư luận  lên án, người dân nhìn vào khó chịu… Nhưng rất lạ, hình như sự chuyển biến việc này theo chiều hướng tích cực không thấy, mà chuyển biết theo chiều hướng tiêu cực càng rõ, ngày một nhiều.

"Yêu độn" thời nay

GS Bùi Trọng Liễu

Bùi Trọng Liễu
18 năm trước đây, tôi có viết bài báo mang tên “ Yêu độn ” (đăng trên Đoàn Kết số tháng 5/1990, xem nguyên bản dưới đây). Tôi trích đoạn mở đầu bài đó :
«  Một anh bạn sống trong nước tâm sự : Trong những năm tháng gian khổ, người Việt Nam đã phải “ ăn độn ”, cơm lẫn ngô, khoai, mì. Ngô, khoai, mì mà ngon, thì cũng nhiều người thích ăn tự nguyện ; chữ “ độn ” chỉ dùng trong trường hợp không ngon mà buộc phải ăn lẫn vào. Nhưng khó sống hơn nữa, là phải “ yêu độn ”, nghĩa là yêu nước phải ghép với yêu xã hội chủ nghĩa. Chủ nghĩa xã hội nhân ái, thì nhiều người yêu tự nguyện ; nhưng đừng buộc người khác phải “ yêu độn ”, nghĩa là phải giả yêu một thứ chủ nghĩa xã hội nào đó để được yêu nước ».
Tất nhiên, ngày nay chuyện nói trên không còn là thời thượng nữa. Nhưng lại có những chuyện khác ; tôi tạm dẫn thí dụ của ngành giáo dục đào tạo.

16/01/2011

Bài viết mới nhất của GS Trần Hữu Dũng

Hồ Như Hiển: Đã thành "thông lệ", dăm năm lại đây, cứ mỗi dịp Tết đến, Xuân về, GS Trần Hữu Dũng lại có bài trên Thời báo Kinh tế Sài Gòn. Văn ông nhẹ nhàng, đọc như nghe lời thủ thỉ tâm tình, cảm động và đầy sức lôi cuốn. Hơn hết, người đọc có thể thấy ở ông một tấm lòng với Đất nước, với thế hệ trẻ...Mình rất thích đọc các bài của ông, đặc biệt là: Thư cho một bạn trẻ, Những dâng hiến lặng lẽ. Xin giới thiệu các bạn bài viết mới nhất của ông.
-----------------------------------------


Thời vắng những nhà văn hoá lớn?
Thời Báo Kinh Tế Sài Gòn, Số Xuân Tân Mão 2011
Trần Hữu Dũng

Trong một lần gặp gỡ một nhóm sinh viên trẻ ở Hà Nội vài năm trước, tôi hỏi các em: Trong xã hội Việt Nam ngày nay, đặc biệt là trong lãnh vực văn hoá, các em ngưỡng mộ ai nhất?  Và tôi ngạc nhiên khi chẳng em nào trả lời tôi được! Nhớ lại hồi còn trẻ, tôi có thể kể năm bảy người mà tôi ngưỡng mộ, những Đào Duy Anh, những Nguyễn Mạnh Tường, những Trần Đức Thảo, những Hoàng Xuân Hãn, những Nguyễn Hiến Lê...  Còn ngày nay? Có thể chăng chúng ta đang sống trong thời vắng những nhà văn hoá lớn?

Những người phụ nữ trên đất nước tôi

Những phụ nữ chờ bán sức giữa giá lạnh
- Phố phường Hà Nội như co lại vì lạnh giá tăng cường. Ở góc chợ, những người phụ nữ đang chạy ào ra khi có người muốn thuê việc...
Nhọc nhằn bán sức
Gạt vội chân chống những chiếc xe đạp “tồng tộc” cũ kỹ, lỉnh kỉnh những đòn gánh, mẹt,  sàng, tải cũ… Hơn 10 người phụ nữ cùng ngồi co ro nơi đầu một ngã tư trên đường Hoàng Quốc Việt (Hà Nội), bắt đầu một ngày “bán sức” chờ đợi người đến “thuê mua”.

Trò chuyện cùng GS Ngô Bảo Châu về giáo dục trong gia đình

  Phương Cẩm-Sa thực hiện
(Bài phỏng vấn này được thực hiện theo đơn đặt hàng của báo Tiền Phong, thông qua một bạn phóng viên chưa bao giờ gặp có biệt danh là Mrs Đợi. Bản post dưới đây dài hơn bản đăng trên Tiền Phong số Tết hehehe. Riêng đoạn đào ao thả cá (ảnh cái ao do anh Châu chụp) là do 5xu chủ động rút ngắn trước khi gửi qua Tiền Phong. Các bạn mua báo Tiền Phong Tết để xem khác biệt là gì.)
Có một lần đang trao đổi về công việc, tôi có đề xuất một ý kiến hơi “vĩ mô”, anh Châu không phủ quyết đề xuất này của tôi mà chỉ góp ý nhẹ nhàng: “Mình chỉ nên làm thật tốt việc mà mình có thể làm được, mình không thể làm thay xã hội”.

15/01/2011

Người Việt lạc quan

Nguyễn Hưng Quốc
lạc quan và bi quan
Báo chí trong nước mấy ngày đầu năm 2011 loan tin khá nhiều về kết quả cuộc thăm dò của Viện BVA của Pháp và Viện Gallup của Mỹ về mức độ lạc quan trước tương lai của dân chúng tại 53 quốc gia trên thế giới.

NÓI THẲNG VÀ NGHE NÓI THẲNG

TRẦN HUY THUẬN

“Kẻ sĩ, người trí thức mà không nói được
tiếng nói của chính mình… thì suy cho cùng, nào có khác gì con sáo bị cụt mất đầu lưỡi đâu?”
(Giáo sư Tương Lai)
“Lời nói thật thà có thể bị buộc tội
Lời nịnh hót dối lừa
có thể được tuyên dương”
(Nhà thơ Nguyễn Duy)

 NÓI THẲNG, NÓI THẬT tưởng dễ mà đâu có dễ. Để thấy rõ điều này, xin mời nghe bà Sáu Trầu, nguyên đại biểu quốc hội khóa VII[1], tâm sự: “trước phiên họp[2] (thứ 10, năm 1985, cách nay đã 35 năm có lẻ) một đồng chí trong đoàn kéo tôi lại ái ngại: chị có trăng trối gì với mấy đứa nhỏ ở nhà không?[3]. Đấy là lần bà Sáu được phân công thay mặt đoàn đại biểu quốc hội tỉnh lên phát biểu chất vẫn chính phủ trước Quốc hội (khóa VII). 
NÓI THẲNG NÓI THẬT là một yếu tố biểu hiện QUYỀN LÀM CHỦ CỦA DÂN. Dân chủ XHCN – như ta thường được nghe giảng, “dân chủ gấp vạn lần dân chủ tư sản”. Biểu hiện đầu tiên của dân chủ chính là tự do. Tự do là khát vọng lớn nhất của con người mọi thời đại (Bác Hồ nói: Không có gì quý hơn độc lập tự do). Trong đó, tự do nói lên sự thật, nói thẳng sự thật, được bày tỏ suy nghĩ của mình, ước nguyện của mình… chính là khát vọng thường trực[4]! Nhưng, nói thẳng sự thật – tưởng dễ mà khó! Đâu phải cứ muốn nói thẳng là ta có thể nói thẳng được? Người thấy sao nói thế, người nghe sao nói vậy, cứ nghĩ mình là người thẳng thắn, hóa ra không phải! Bởi thấynghe là những hành vi dễ nhất mà mỗi người có thể làm được, ngoại trừ những người khiếm thị, khiếm thính (nhưng những người này lại thường có linh cảm đặc biệt mà người sáng mắt, sáng tai không dễ gì qua mặt!). Thấy và nghe mới chỉ là nhận ra cái vẻ bề ngoài, cái hình thức của sự vật – mà ai cũng hiểu, hình thức nhiều khi không phản ánh đúng bản chất nội dung.

14/01/2011

Đau lòng

Đọc những dòng chữ này, chứng kiến những cảnh như vậy ngoài đời thật xót xa. Và uất nghẹn. Ôi, người dân đất nước tôi. Vậy mà suốt ngày nghe chói tai: tăng trưởng, nâng cao, phát triển, cải thiện... rồi thì: chào mừng, thi đua, hân hoan, phấn khởi... Thương thân người mà cũng thương thân mình. Cũng gọi là trí thức mà làm gì được cho đời. Suốt ngày lo kiếm miếng ăn, lo cái danh hão... - Hồ Như Hiển
-------------------------------------------
Mẹ trốn con, bỏ viện về nhà chờ chết
Mắc bệnh hiểm nghèo nhưng không có tiền chữa bệnh, cũng không có bảo hiểm y tế, bà Phạm Thị Hồng đã trốn con, bỏ viện về nhà chờ chết.

BÁO và BLOG và …

Nguyễn Chính

IPB ImageVâng ! xin được nói ngay : và … BẦU TRỜI. Bởi không có một người cầm bút nào, dù viết văn hay viết báo ở bất cứ xứ sở nào, sống trong bất cứ thể chế chính trị nào, phát xít, độc tài hay dân chủ, lúc nào và ở đâu, trong dày đặc màn đêm tối đen của bạo lực cường quyền, hay rạng rỡ bình minh của bác ái, nhân quyền, dân chủ … lại không coi bầu trời – môi trường sáng tạo – là vấn đề sinh tử đối với những đứa con tinh thần của mình. Trong đó, bạn đọc là yếu tố đặc biệt quan trọng quyết định sự tồn tại và phát triển của một tờ báo. Vì vậy, sau khi đọc bài Báo và … Blog theo nối kết của diendan.org tôi muốn cùng bạn đọc và đồng nghiệp Trương Duy Nhất trở lại mẩu chuyện có thật mà tôi đã ghi lại trong sổ tay phóng viên từ 15 năm trước. Bây giờ chỉ việc chép lại.

13/01/2011

Lời khuyên chân tình

(Điều trần và thỉnh cầu của Bauxite Việt Nam về vụ Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ)
Thưa quý vị lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam
và Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam,
Chúng tôi trân trọng gửi quý vị văn bản này, vừa có lời bàn bạc cùng quý vị, vừa có mấy điều thỉnh cầu quý vị về vụ Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ.
Thưa quý vị,
Những công dân Việt Nam có tinh thần trách nhiệm ở trong nước và nhiều kiều dân Việt Nam ở nước ngoài, cùng với đông đảo bè bạn thuộc nhiều quốc tịch ở khắp nơi trên thế giới, vẫn theo dõi với một nỗi lo lắng sâu sắc vụ bắt và khởi tố Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ.

12/01/2011

Làm thế nào viết được báo?



 

Ở các nước phương Tây người ta có xuất bản riêng một loại sách chuyên dạy làm các việc khác nhau. Tác giả của chúng là những người am hiểu và giàu kinh nghiệm. Trong các sách ấy, bằng cách trình bày hết sức dễ hiểu, họ hướng dẫn cho độc giả đủ mọi thứ trên đời, từ cách làm thế nào để sản xuất giấy viết, cho đến phương pháp đấu tranh đòi tự do, dân chủ.

Hội nghị các nhà giải phẫu

Hội nghị quốc tế các nhà giải phẫu lần này được tiến hành ở thành phố Luyblitx. Nó mang một ý nghĩa quan trọng. Hội nghị lần thứ mười đã thu hút đuợc sự chú ý của các nhà giải phẫu nổi tiếng nhất trên thế giới và hoá ra là một hội nghị có đông người dự nhất. Tham dự hội nghị còn có phóng viên báo chí của tất cả các nước, mặc dù đấy không phải là một sự kiện trọng đại, như một trận đấu bóng đá hoặc một cuộc họp báo để cho một nữ minh tinh màn bạc - tóc đen hay tóc hung - phô diễn quần áo của mình.

Truyền thông Việt Nam năm 2010: TẤM GƯƠNG PHẢN ÁNH XÃ HỘI (Phần cuối)

(NCTG) “Mai sau này nhìn lại, liệu có bài báo nào trong đời sẽ được độc giả nhớ đến? Được nhớ đến như những ví dụ tốt, hay sẽ bị đem ra làm “case study” cho sự dốt nát về nghiệp vụ, tồi tệ về đạo đức? Liệu có bài báo nào sẽ khiến chúng tôi không thể tha thứ cho chính mình không?”.
Xem Phần 1, Phần 2, Phần 3, Phần 4 Phần 5 của bài viết.


Báo chí có thực là lương tâm của xã hội? - Minh họa: Internet


Nhìn trở lại năm 2010 qua báo chí Việt Nam, tôi nghĩ đến lời thầy giáo năm xưa: như một quy luật, khi nào xã hội càng nhiều xáo động, lòng người càng mất niềm tin, văn học với chức năng “phản ánh hiện thực” càng phát triển.

Vì sao nhà báo bỏ nghề?

Nghỉ báo viết blog

page Trong thời buổi bạn đọc tẩy chay báo, chính người làm báo cũng không thèm đọc báo, mọi giới mọi ngành mọi người mọi nhà, từ gã thường dân đến quan chức hàng nguyên thủ, trung ương ủy viên... ai nấy đều quay sang đọc blog đến nghẽn mạng- Thế thì tại sao lại không nói không với báo, nghỉ làm báo để viết blog?

Buốt lòng với mảnh chăn đơn ở hành lang bệnh viện

(TT&VH) - Đêm đông, nhiệt độ ngoài trời có lúc xuống đến 8 độ C, vậy mà các bệnh viện như Bạch Mai, bệnh viện K (Tam Hiệp), bệnh viện Nhi... vẫn thấy rất nhiều bệnh nhân và người nhà phải ngủ ngoài hành lang trong chiếc chăn mỏng và manh chiếu rách.
Vẫn biết các bệnh viện vẫn đang bị quá tải, nhưng những điều trông thấy mà buốt lòng
Trải chiếu xuống nền... thành giường
Cuối buổi chiều đông lạnh giá, chúng tôi có mặt tại Bệnh viện K - cơ sở 2 (Tam Hiệp), trong khuôn viên, ngoài hành lang bệnh viện vẫn la liệt giường bệnh. Trong số đó, không chỉ có người nhà mà cả bệnh nhân cũng phải oằn mình chống lại cái lạnh.

Viết i hay viết y?


GS.TS Nguyễn Đức Dân
Có một quy tắc bất thành văn về tính thẩm mỹ trong chữ Việt: hình chữ phải đẹp. Điều này dẫn tới hiện tượng “phá rào” với quy định viết i/y hiện nay.Đó là quy định ngày 30.11.1980 của bộ Giáo dục về chính tả liên quan đến hai chữ y và i, như sau: “… trường hợp các âm tiết có nguyên âm i ở cuối thì viết thống nhất bằng i, trừ uy, như duy, tuy, quy…; thí dụ: kì dị, lí trí, mĩ vị. Chú ý: i hoặc y đứng một mình hoặc đứng đầu âm tiết vẫn viết theo thói quen cũ, thí dụ: ý nghĩa, y tế, ỉ eo, ầm ĩ, im, yêu”.

11/01/2011

Về việc vào Đảng

getdetailimageasp1

Vũ Thị Phương Anh

Cái tựa của entry chắc chắn sẽ làm cho bạn bè và những người quen biết tôi tò mò; thậm chí sẽ có những người ... nổi giận chửi tôi là ... bồi bút và dối trá; cũng có thể có người ... vui mừng vì tôi đã bắt đầu có ý thức chính trị, là điều hẳn là cần có của một người đang làm trong khu vực nhà nước và có một chút vị trí quản lý (xin làm rõ thêm: một vị trí vô cùng nhỏ, không đáng gì và cũng sắp hết nhiệm kỳ rồi).

Qua vụ Cù Huy Hà Vũ, nói chuyện báo chí

Đoan Trang
Hình ảnh
Côn Đảo - Đảo Ngọc của Việt Nam

(Đây là phần 4 của loạt bài "Truyền thông Việt Nam năm 2010: TẤM GƯƠNG PHẢN ÁNH XÃ HỘI")
Đầu tháng 11, TS Cù Huy Hà Vũ bị bắt trong một “vụ án bao cao su” bí ẩn, sau đó bị khởi tố về tội “tuyên truyền chống phá Nhà nước”.

Cần nói rõ rằng tôi không có bất kỳ lợi ích hoặc tình cảm cá nhân nào liên quan đến ông Cù Huy Hà Vũ. Tôi cũng không đủ độ “liều” và thời gian để tranh luận về tính hợp pháp, hợp lệ trong vụ việc này. Tuy nhiên, vụ bắt ông Cù Huy Hà Vũ làm nổi lên một số điều đáng chú ý liên quan tới truyền thông và dư luận xã hội tại Việt Nam.

Làm gì khi ngư dân bỏ biển?

 TRẦN MINH QUÂN
"Sói biển" Mai Phụng Lưu cùng vợ trong ngày trở về 26.10
SGTT.VN - Câu chuyện về thuyền trưởng Mai Phụng Lưu (Lý Sơn, Quảng Ngãi) một lần nữa lại dành được sự quan tâm của dư luận. Lần này không phải là những niềm vui trùng phùng, không cờ hoa, không tràn ngập những nụ hôn như lần trước. Giờ đây, “sói biển” đành chấp nhận bỏ biển sau khi lâm vào cảnh nợ nần sau nhiều lần “đánh cược” với số phận nơi đầu sóng ngọn gió.

10/01/2011

Nếu Việt Nam còn xem QĐ Hoàng Sa là của mình…?

Nguyễn Hữu Quý

Báo SGTT Media ngày 05/01/2011 đưa tin “Khi thuyền trưởng Mai Phụng Lưu bỏ biển”; đây là một bài báo ngắn, chỉ riêng nhan đề của bài, tôi tin rằng sẽ làm cho nhiều người VN đang nặng lòng với Tổ quốc, với chủ quyền đất nước… không khỏi trăn trở và suy tư, thậm chí là xót xa, cay đắng...(?!).

"Sói biển" bỏ biển, đồng nghĩa với việc VN tự dâng Biển Đông cho TQ?!
(ảnh: Nghiên cứu Biển Đông)

Đây là bài báo ngắn, có thể trích lại nguyên nhân anh phải bỏ biển như sau:

VIỆT NAM YÊU DẤU