Ai cũng có quyền tự do quan niệm và tự do phát biểu quan điểm; quyền này bao gồm quyền không bị ai can thiệp vì những quan niệm của mình, và quyền tìm kiếm, tiếp nhận cùng phổ biến tin tức và ý kiến bằng mọi phương tiện truyền thông không kể biên giới quốc gia. - Điều 19, Tuyên ngôn Quốc tế về Nhân quyền
Hiển thị các bài đăng có nhãn Độc tài. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Độc tài. Hiển thị tất cả bài đăng

11/3/12

THÓI

Bùi Chát
- Các ông cho chúng tôi được biết sự thật nhé!
- Các ông cho chúng tôi được ngủ với vợ/chồng chúng tôi nhé!
- Các ông cho chúng tôi được thở nhé!
- Các ông cho chúng tôi được bình đẳng trước pháp luật nhé!
- Các ông cho chúng tôi được suy nghĩ khác với các ông nhé!

11/1/12

NƯỚC MẮT BẮC TRIỀU TIÊN

Ian Buruma, Project Syndicate, 04/01/20012
Phạm Nguyên Trường dịch từ project–syndicate.org
Viết từ thành phố Hồ Chí Minh – Cả một dân tộc có thể hóa điên không? Đôi khi chắc chắn là như thế
image Những bức ảnh hàng ngàn người Bắc Triều Tiên đang khóc lóc vì đau buồn trước cái chết của Kim Jong–il cho thấy một cái gì đó rất đáng ngại. Nhưng là cái gì? Cả một đám đông bị đánh lừa? Hay đây là nghi lễ khổ dâm tập thể?
Kim là một nhà độc tài tàn bạo, ông ta nốc những loại rượu mạnh thượng hạng của Pháp (có người nói rằng mỗi năm chi tới 500.000 dollar), ăn sushi tươi chuyển từ Tokyo về và có những bếp trưởng tài ba nhất, trong khi hàng triệu thần dân của ông ta bị chết đói. Thế mà đám quần chúng bị ông ta đàn áp, những thần dân bị chà đạp của ông ta lại gào khóc y như thể bố đẻ của họ bị chết vậy.

2/1/12

KHÓC VÀ VỖ TAY

Trần Kỳ Trung
Xem vedio quay cảnh dân Bắc Triều Tiên khóc vì cái chết của Kim jong II, tôi ngạc nhiên Vì không nghĩ, ông ta lại được tôn sùng một cách ghê gớm đến như thế!!! Nhưng nghĩ kỹ lại, thì một đất nước độc tài không riêng Bắc Triều Tiên, mà có nhiều nước khác, khi gặp lãnh tụ thì dân vỗ tay, tung hô khủng khiếp ví lãnh tụ như "... Vâng dương chói lọi". " vĩ đại...". " muôn, muôn năm..." và khi lãnh tụ chết, dân khóc như mưa,.  Đó là tôi chưa kể đến chuyện dựng tượng lãnh tụ, thì không đâu nhiều bằng các nước do chế độ độc tài nắm quyền.

24/12/11

VĂN TẾ "K. JONG - ỈN'

Blogger Cua Rận
clip_image001
Hỡi ôi!
Mười mấy năm vạn tuế tung hô mà chết chợ chết đường
Mặt trời chửa thấy lên… người vĩ đại chốc đà độn thổ
Nhớ linh xưa:
Mặt thớt môi dày
Bụng to tựa rổ
Nối chí Ỉn-Sung cha, nguyên đường lối nặng chữ hận thù
Khệnh khạng giáo Mác Lê, khin khít cài then, cửa không dám mở
Thấy đồng tộc phía Nam nước mạnh dân giàu, dạ nhỏ nhen bực tức ghét ghen
Nhìn thế giới kêu gọi hòa bình, bụng rắp tâm làm bom nguyên tử.
Dân teo tóp đói ăn, ngày qua ngày mồm vẫn phải tung hô
Nước mỗi lúc mỗi nguy, lại liên kết ma đầu trục quỷ
Ngày ngủ đêm đi
Ra điều lãnh tụ

2/11/11

PHIẾM ĐÀM VỀ BÓNG ĐÁ

Phan Hồng Giang 
Những sự kiện nào trên thế giới hiện đại thu hút sự quan tâm đặc biệt của giới truyền thông,của các chính khách và đông đảo người dân? Có thể lỗ mỗ trả lời ngay mà không quá sợ bị tuýt còi "việt vị":  bức tường Berlin sụp đổ 1989 đánh dấu chấm hết cho kỷ nguyên xung đột ý thức hệ, Liên Xô  hùng mạnh  bất ngờ tan rã sau Thỏa ước Belovejskoe một ngày giữa đông năm 1991,vụ khủng bố kinh hoàng 11/9/2001 ở nước Mỹ, thảm họa động đất và sóng thần ở Nhật Bản 11/3 năm nay, hai  sát thủ hàng loạt kiêm "người hùng" kỳ dị Osama bin Laden và Muammar Gaddafi "đang sống chuyển sang... từ trần" và sức lan tỏa khó cưỡng của "Mùa xuân Ả - rập"...
Khỏi phải bình phẩm gì nhiều về tác động lâu dài, sâu rộng của các sự kiện trên. Một điều khá kỳ lạ là, cùng với những sự kiện thực sự quan trọng ấy, có những chuyện chẳng có gì quan trọng, thậm chí có thể coi là tầm phào, cũng vẫn khiến hàng trăm triệu, thậm chí có lúc là hàng tỷ người dân khắp năm châu phải gác lại mọi việc, thức đêm thức hôm mà dán mắt vào màn ảnh nhỏ hồi hộp theo dõi từng phút diễn biến - ấy là chuyện...bóng đá, là những trận cầu đỉnh cao - chung kết World Cup (Đức-Brazil hay Tây Ban Nha-Hà Lan), chung kết Euro Cup ( Đức- Tây Ban Nha), derby nước Anh - Manchester United vs Liverpool, derby Tây Ban Nha - Real Madrid vs Barcelona...  

28/10/11

SỐ PHẬN ĐỘC TÀI

Kỳ Duyên
clip_image001
Người dân Libya tập trung tại quảng trường Martyrs tại thủ đô Tripoli ngay sau khi nghe tin nhà lãnh đạo Mummar Gaddafi đã bị giết tại Sirte, quê hương ông. Ảnh: Reuters
 
Quyền lực là đỉnh cao tham vọng của con người. Nhưng quyền lực cũng là nơi tha hóa con người, đẩy con người vào bi kịch thê thảm. Đó là hai mặt của một cái ghế- quyền lực.
Những ngày qua, cả thế giới chấn động trước thông tin cựu lãnh đạo Lybia- M. Gaddafi, người được mệnh danh "vua của các vị vua" bị bắt sống, bị chết thê thảm và bị kéo lê ngay trên chính thị trấn quê hương Sirte, giữa sự hỗn loạn của giao tranh, một bên là quân nổi dậy, và một bên là đám tàn quân trung thành.
Một con người suốt 42 năm cai trị độc đoán, khát máu và "đồng bóng" đã tàn sát 20 vạn người dân lương thiện, 52 ngàn tù nhân, và 6 tháng qua, giết 20 ngàn người dân nổi dậy. Ra lệnh giết đồng bào, đồng loại không ghê tay, vậy mà khi bị nòng súng chĩa thẳng vào đầu đã van xin hoảng sợ: "Xin đừng bắn". Nhưng ông ta cũng đã không thoát khỏi cái chết.

23/10/11

LỜI CUỐI CHÂN THÀNH

 Huỳnh Ngọc Chênh
1. Hồi tôi còn rất bé ngồi nghe lóm ba tôi kể cho các chị tôi nghe câu chuyện Vua Mi Đi có tai lừa mà không hiểu làm sao tôi lại nhớ đến bây giờ. Chuyện rằng có ông vua nọ tên là Mi Đi  không biết bị làm sao lại có hai tai lông lá và dài nhọn như hai tai lừa. Vua xấu hổ giấu kín không cho bất kỳ ai biết bằng cách suốt đêm ngày mang vương miện hoặc mang mũ che kín lại. Nhưng giấu cách nào thì cũng phải cho một người biết, đó là anh thợ hớt tóc cung đình vì mỗi tháng vua cũng phải hớt tóc một lần. Dĩ nhiên là vua phải “hợp đồng” trước với anh thợ nầy là giữ bí mật tuyệt đối hoặc bị chém đầu.

VIỆT NAM YÊU DẤU