Trong thế giới này, chúng ta xót xa không chỉ vì lời nói và hành động của những kẻ xấu, mà còn vì sự im lặng đáng sợ của cả những người tốt - Martin Luther King

31/10/2010

Vài suy nghĩ...

Hồ Như Hiển

  
Người dân miền Trung bao đời nay vẫn vật lộn trong cái đói, cái nghèo, thiên tai lũ lụt. Bây giờ vẫn thế. Vẻ như, ngày càng thảm khốc hơn. Đợt bão lũ nào cũng thấy cơ quan truyền thông nói là "lịch sử". (À, tội là do thằng "lịch sử" nhé, đừng đổ lỗi cho chính quyền, cho các cấp quản lí). Rồi thì quyên góp, ủng hộ... Càng nghe nhiều những từ đó, hình như sự lãnh cảm, thờ ơ trong xã hội càng tăng. Vì những người quyên góp, ủng hộ không được tự nguyện, họ cũng không biết số tiền ủng hộ của mình được phân bổ ra sao... Quá nhiều chuyện liên quan đến khuất tất tiền ủng hộ bị phanh phui, nhưng rồi cách thức tổ chức ủng hộ, quyên góp của các cấp chính quyền "vũ như cẩn"... Có một tín hiệu vui, đã xuất hiện nhiều hơn những cá nhân, tổ chức tự nguyện đứng ra vận động quyên góp, ủng hộ của người dân miền Trung, như nhóm Nguyễn Quang Thạch (Hà Nội)...

Vì tính chất công việc, gần đây mình có điều kiện tìm hiểu "Điều lệ trường THPT". Ngẫm ra mới thấy, xứ mình xứng đáng là "Đệ nhất hoàn cầu" về "nói một đằng làm một nẻo". Bạn cứ thử vào một trường THPT để đối chiếu, so sánh thực tế với những quy định sau:
- Mỗi lớp ở các cấp THCS và THPT có không quá 45 học sinh (điểm b, khoản 1, điều 15).

26/10/2010

Thư của Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh gửi Chủ tịch Quốc hội và các Đại biểu Quốc hội

image

ột lão tướng 95 tuổi đời, 71 tuổi Đảng như cụ Nguyễn Trọng Vĩnh mà vẫn sôi sục nhiệt huyết vì sự tồn vong của dân tộc, viết bức thư dưới đây gửi Chủ tịch Quốc hội và các Đại biểu Quốc hội về hiểm hoạ của việc khai thác bauxite Tây Nguyên. Lớp hậu sinh chúng ta nhiều kẻ phải lấy làm thẹn trước chí khí của cụ.
Nhưng than ôi biết đâu bức thư này của cụ chẳng làm cho Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng phải phiền lòng.
Còn nhớ khi công luận phê phán mãnh liệt dự án khai thác bauxite Tây Nguyên, thì chính Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng đã cố gạt việc xây dựng hai nhà máy Tân Rai và Nhân Cơ ra khỏi sự giám sát của Quốc hội. Đến khi không thể không đưa ra Quốc hội thảo luận các dự án bauxite, Quốc hội Chủ tịch đã phát biểu với lời lẽ đe doạ những ý kiến phản biện một cách không che giấu: “[…] trong góp ý không nên mơ hồ, tránh sự lợi dụng, kích động của nhiều thế lực sẽ làm hại đến sự đồng thuận trong Đảng, Chính phủ, nhân dân và ảnh hưởng xấu đến quan hệ ngoại giao”.
Nói trắng ra, Quốc hội Chủ tịch sợ việc phản biện bauxite sẽ làm mất lòng ông anh 16 chữ vàng! Chẳng thế, mà cách đây mới hai tháng, Chủ nhiệm Ủy ban Quốc phòng – an ninh Lê Quang Bình đề nghị Chính phủ có báo cáo về tình hình biển Đông và tình hình an ninh trước Đại hội Đảng để các đại biểu thảo luận, tạo sự đồng thuận thì Quốc hội Chủ tịch Nguyễn Phú Trọng kết luận chưa cần báo cáo tình hình biển Đông vì so với báo cáo của Bộ Ngoại giao một năm trước đến nay “không có gì mới”!
Vâng, thì có gì mới đâu chuyện Trung Quốc tuyên bố Biển Đông là lãnh thổ của họ, là lợi ích cốt lõi của họ. Có gì mới đâu chuyện Trung Quốc bắt bớ, đánh đập đòi tiền chuộc ngư dân ta. Và cũng có gì mới đâu khi Quốc hội Chủ tịch phen này đến phen khác hành động như thể “người lạ”, “nước lạ”.
Than ôi!!!
Bauxite Việt Nam
Hà Nội, ngày 26-10-2010
Kính gửi: Chủ tịch và các vị Đại biểu Quốc hội
Ngay khi bắt đầu công bố dự án để Trung Quốc vào khai thác bôxít Tây Nguyên, Đại tướng Võ Nguyên Giáp, nhiều cán bộ lão thành cách mạng, hàng trăm nhà khoa học, chuyên gia, trí thức văn nghệ sĩ đã góp ý kiến là không nên, vì có hại cho an ninh quốc phòng, phá hoại môi trường, ảnh hưởng đến truyền thống văn hóa của các dân tộc Tây Nguyên, vì nguy cơ bùn đỏ độc hại và rất phi kinh tế…
Nhưng dự án vẫn được triển khai.
Vừa qua, xảy ra vụ vỡ hồ bùn đỏ ở Hungari, đầu độc cả một làng và ảnh hưởng đến nhiều nước dọc sông Đanuyp. Liên hệ đến việc việc khai thác bôxít Tây Nguyên, mọi người nơm nớp lo lắng.

24/10/2010

Tìm thủ phạm “ám sát” văn hiến

Võ Thị Hảo
Những tâm hồn thấp kém thì không thể thấu hiểu các bậc vĩ nhân. Cũng như những kẻ nô lệ nhe răng cười nhạo khi nghe hai tiếng Tự do.
(J.J Rouseau - 1762)
image Nhân đại lễ ngàn năm Thăng Long, Hà Nội (HN) được ngắm nghía đặc biệt kỹ.
Chăm sóc nhiều. Khen chê cũng lắm.
Nhiều người không khỏi hoang mang tự hỏi: Văn hiến Thăng Long, còn hay mất?
Nếu mất, ai đã cầm nó trên tay và đánh mất? Bọn Người nhập cư đã đánh mất lối thanh lịch Tràng An? Hay kẻ nào? Cần phải tìm địa chỉ để “bắt đền” chứ?!
Quan niệm và ứng xử thế nào về khái niệm Người HN trong kỷ nguyên của Người nhập cư?
Liệu còn làm gì được không để cứu vãn nền văn hiến?
Ta hãy ngắm xem văn hiến còn hay mất.
* Thân xác: đế chế kiến trúc “quan tài bê tông và hộp diêm vụn”
Nếu đến HN từ các ngõ vào thành phố, đặc biệt là từ phía sân bay Nội Bài đến cầu Thăng Long, cầu Chương Dương, cầu Thanh Trì, cầu Pháp Vân..., với lợi thế ngắm HN từ trên cao, nhiều người sẽ không khỏi băn khoăn: Lẽ nào, đây là nơi mà chúng ta vẫn tự hào là Thăng Long ngàn năm văn hiến?

22/10/2010

Xếp hạng tự do báo chí 2010

Bảng xếp hạng tự do báo chí của tổ chức Nhà báo không biên giới
Việt Nam đứng thứ 165 trong danh sách 178 nước về tự do báo chí
Tổ chức Nhà Báo Không Biên Giới, RSF, vừa công bố bảng xếp hạng mức tự do báo chí của các nước trên thế giới năm 2010 trong đó Rwanda và Syria vào danh sách 10 nước đàn áp báo chí nhất thế giới cùng Trung Quốc, Bắc Hàn và Miến Điện.
Ở Đông Nam Á, Việt Nam được xếp thứ 165, trên được Lào và Miến Điện.
Tổ chức này cũng nói tự do báo chí tại 10 quốc gia này trong đó có cả Yemen, Sudan, Turkmenistan và Eritrea tiếp tục tồi tệ đi.
Theo danh sách của tổ chức này, Cuba lần đầu tiên không nằm trong số 10 nước này kể từ khi bảng xếp hạng này được đặt ra năm 2002.
Bảng xếp hạng thường niên này đánh giá mức độ tự do báo chí ở 178 quốc gia trên thế giới và năm nay đã ca ngợi 6 nước Bắc Âu: Phần Lan, Iceland, Hà Lan, Na Uy, Thụy Điển và Thụy Sĩ, các nước đứng đầu bảng.
Theo phúc trình của RSF thì bốn quốc gia cộng sản tại châu Á là trong số 15 quốc gia xếp hạng thấp nhất trong bảng xếp hạng trong đó Bắc Hàn đứng thứ 177, Trung Quốc thứ 171, Việt Nam thứ 165 và Lào 168.

21/10/2010

Một đề nghị gửi Đài Truyền hình Việt Nam và chương trình VTV1

Nguyễn Hữu Quý
image Có thể nói, chuyên mục Dự báo thời tiết có tần suất xuất hiện và có thời lượng tương đối cao; vì nó đi theo chương trình thời sự hoặc tin tức hàng ngày. Đặc biệt, chương trình thời sự phát vào lúc 19 giờ hàng ngày, mà ta quen gọi là “giờ vàng” hay “thời gian vàng”. Sự chuẩn mực của chương trình VTV1 vào thời điểm này hết sức quan trọng xét trên mọi phương diện, không những trong nước mà cả đối ngoại.
Tôi rất thương cho đất nước, thương cho những người làm công tác truyền hình và thương thay cho toàn thể nhân dân ta, trong đó có cả bản thân mình: trong chương trình dự báo thời tiết – đặc biệt mấy hôm nay, miền Trung bị tàn phá bởi cơn bão lũ lớn nhất trong lịch sử – khi nhắc đến Hoàng Sa, ta chỉ nghe một lời cụt lủn là: “Khu vực quần đảo Hoàng Sa”!? Ngay cả chương trình lúc 19 giờ ngày 19/10/2010 cũng vẫn cứ lặp đi lặp lại “Khu vực quần đảo Hoàng Sa” đến mấy lần. Thật là tội nghiệp!

19/10/2010

Kiến nghị dừng khai thác bauxite ở Tây Nguyên

56.jpg

Mùa hoa cúc quỳ ở Tây Nguyên
THÔNG BÁO VỀ VIỆC GHI TÊN VÀO DANH SÁCH KIẾN NGHỊ
1. Việc ký Kiến nghị là minh bạch, phù hợp với pháp luật, nên xin anh/chị cho biết đầy đủ thông tin (viết có dấu): tên họ, nghề nghiệp, chức vụ (nếu có), địa chỉ cư trú, địa chỉ e-mail, số điện thoại. Khi công bố trên mạng, ba thông tin cuối sẽ được lược bỏ. E-mail gửi về địa chỉ bauxitevn@gmail.com.
2. Nhiều anh/chị thay vì cung cấp đầy đủ thông tin như trên, lại chỉ cho biết mình đã ký kiến nghị lần trước. Do cơ sở dữ liệu của trang mạng cũ http://bauxitevietnam.info/ bị cưỡng chiếm, rất khó truy tìm thông tin trước đây của các anh/chị. Vì thế, xin các anh/chị cứ cho BVN đầy đủ thông tin như đã quy định.
Bauxite Việt Nam

Thưa quý Anh Chị,

Thảm họa hồ bùn đỏ ở Hungary vừa xảy ra làm chấn động mọi người Việt chúng ta, khiến không ai còn có thể yên lòng với việc khai thác bauxite ở Tây Nguyên. Một số anh chị em chúng tôi, trong đó có những thành viên cũ của Nhóm IDS và những thành viên của Nhóm BVN, vẫn cứ tha thiết và kiên định về vấn đề bauxite Tây Nguyên, đã phối hợp khởi thảo một Kiến nghị mới yêu cầu ngừng ngay các dự án khai thác bauxite đang triển khai ở Tân Rai và Nhân Cơ để tránh cho đất nước mọi hậu họa cầm chắc sẽ xảy tới.
Cũng như các lần viết kiến nghị trước, lần này chúng tôi cũng xin gửi đến một danh sách chọn lọc những nhà trí thức đã ký vào đợt đầu bản Kiến nghị tháng Tư năm 2009. Nếu quý Anh Chị tán thành kiến nghị của chúng tôi thì xin gửi phản hồi ngay đến địa chỉ  "Bauxite Vietnam" <bauxitevn@gmail.com>,  sẽ có những anh chị em lên danh sách và công bố trên trang mạng Bauxite Việt Nam song song với việc gửi đến các cơ quan quyền lực của Nhà nước.

Xin chúc quý Anh Chị dồi dào sức khỏe.
Thay mặt Nhóm khởi thảo: Nguyễn Huệ Chi




Ngày 05-10-2010 đã xảy ra sự cố vỡ hồ bùn đỏ chứa phế thải từ việc sản xuất alumina cho luyện nhôm của Nhà máy Ajka Timfoldgyar tại vùng Ajka, cách thủ đô Budapest 160 km về phía Tây Nam. Khoảng 1,1 triệu m3 nước thải bùn đỏ từ hồ bị vỡ này đổ xuống các vùng thấp chung quanh rộng gần 40 km2 và một số con sông, trong đó có sông Danube. Trong vùng xảy ra tai nạn có thị trấn Kolontar hoàn toàn bị ngập trong màu đỏ chết người. Tai nạn này cuốn trôi khoảng 270 căn nhà, phá hủy nhiều cầu đường, làm bị thương (dưới dạng bị bỏng hóa chất) 150 người do các hóa chất độc hại có chất ăn mòn cao trong bùn gây ra, 7 người chết và làm hư hại nhiều xe cộ, tài sản khác. Số người thương vong còn có thể tăng lên do tác động của bùn đỏ chứa hóa chất tiếp tục ngấm vào cơ thể những người đã tiếp xúc với chất thải này khi hồ vỡ.
Chính phủ Hungary coi đây là thảm họa hóa chất thảm khốc nhất trong lịch sử quốc gia này. Thủ tướng Hungary Viktor Orban nhận định thảm họa này có nhiều khả năng do lỗi của con người gây ra, vì xảy ra trong lúc tình hình thời tiết hoàn toàn bình thường, không có mưa và chưa đến mùa tuyết rơi; trước khi xảy ra tai nạn hai tuần, một phái đoàn thanh tra chính phủ đã có chuyến đi kiểm tra hồ và không thấy có dấu hiệu gì khác thường; trong khi đó nhà máy vẫn thường xuyên nhắc lại cam kết với nhà nước hồ bùn đỏ này không nguy hiểm... Thủ tướng Viktor Orban đánh giá thảm họa này lớn gấp nhiều lần so thảm họa tương tự đã xảy ra ở vùng Baia Mare tại Romania năm 2000. Trước tình hình như vậy Thủ tướng Viktor Orban đã tuyên bố tình trạng khẩn cấp trong vùng nơi xảy ra thảm họa. Bùn đỏ đang chảy vào sông Danube và sông Raab.

18/10/2010

Thư ngỏ thứ hai của một công dân gửi tổng bí thư Nông Đức Mạnh


Lê Phú Khải
image

hưa ông Tổng Bí thư, tôi là Lê Phú Khải, một công dân ngoài Đảng. Ngày 18/03/2009 tôi có gửi đến ông lá thư ngỏ, đề nghị ngừng ngay việc khai thác bauxite ở Tây Nguyên. Trong thư có đoạn viết: “Mười năm nữa sông Đồng Nai và những con sông khởi nguồn từ Tây Nguyên bị nhiễm bùn đỏ thì cả Miền Trung, Đông Nam Bộ và thành phố Hồ Chí Minh lấy gì mà uống, những bà mẹ sẽ đẻ ra toàn quái thai. Vì sự tàn độc đó mà Trung Quốc đã đóng cửa các mỏ bauxite của họ trên toàn quốc vào năm 2008. Vì nhân đạo mà trước đây Liên Xô đã khuyên ta không nên khai thác bauxite ở Tây Nguyên.” Trước đó, đại tướng Võ Nguyên Giáp, tiến sĩ Nguyễn Thanh Sơn cùng nhiều nhà trí thức tên tuổi cũng đã lên tiếng về vấn đề bauxite Tây Nguyên. Sau đó, nhóm trí thức gồm ba vị: Nguyễn Huệ Chi, Phạm Toàn, Nguyễn Thế Hùng đã viết kiến nghị, có hàng nghìn trí thức, đồng bào trong và ngoài nước ký tên… gửi lên ban lãnh đạo Đảng, Quốc hội và Nhà nước yêu cầu ngừng khai thác bauxite ở Tây Nguyên. Nhưng tất cả đều rơi vào im lặng, trong khi đó, công việc khai thác bauxite mang trong nó thảm họa hủy diệt môi trường vẫn được tiến hành!

16/10/2010

Thảm họa bùn đỏ boxit

Phạm Đình Trọng
imageĐất nước Hungarie tươi xanh, hiền hòa đã tràn ngập bùn đỏ boxit độc hại! Thác bùn đỏ đã tràn đến sông Danube và sẽ theo dòng sông nhuộm đỏ bùn boxit các nước vùng Ban căng! Từ thảm họa boxit Hungarie, không thể không liên hệ với việc khai thác boxit một cách vội vã, không bình thường ở Tây Nguyên nước ta.
Chắc chắn việc khai thác và chế biến boxit ở Hungarie có công nghệ hiện đại và có hệ số an toàn cao hơn việc khai thác, chế biến boxit ở Tây Nguyên nước ta! Con người làm boxit ở Hungarie cũng là con người công nghiệp Hungarie chứ không phải những nông dân Trung Quốc nghèo đói vừa rời cánh đồng mất mùa đến công trường boxit Tân Rai, Nhân Cơ ở Tây Nguyên, Việt Nam. Công nghệ hiện đại. Qui trình an toàn. Con người công nghiệp Hungarie khai thác boxit trên đất Hungarie. Thế mà bùn đỏ boxit Hungarie vẫn phá vỡ bể chứa, tràn đỏ đất nước Hungarie. Đất nước Hungarie là một thung lũng tương đối bằng phẳng giữa lòng châu Âu, mật độ dân cư khá thưa thoáng mà thảm họa bùn đỏ ở Hungarie còn làm cả thế giới hốt hoảng. Ở ta, bể bùn đỏ khổng lồ treo chênh vênh trên cao. Từ đó xuống đồng bằng Trung Bộ và Nam Bộ, độ dốc rất lớn và khoảng cách rất ngắn! Ngay dưới độ dốc của mái nhà Tây Nguyên là làng mạc, thành phố nhà cửa san sát, dân sư tập trung rất đông! Những người làm boxit Tây Nguyên ở những vị trí then chốt, quan trọng nhất và lực lượng chủ yếu lại là người Trung Quốc! Trách nhiệm với môi trường đất nước Việt Nam, với vận mệnh dân tộc Việt Nam và với sinh mạng con người Việt Nam, đối với họ nhẹ như không!

15/10/2010

Âm nhạc của dân gian và lời can của kẻ sĩ

Nguyễn Hiền Chi
image

uốn biết nước thịnh hay suy, thì phải nghe “lòng người” chứ không phải nhìn màu cờ sắc áo phô trương bên ngoài. Có thể nghe “lòng người” từ nhiều phía, trong đó tiếng lòng cất lên hồn nhiên vô tư và chân thực nhất thường là âm nhạc. Nghe âm nhạc mà biết được vận nước, biết được “thế đạo nhân tâm”. Nó cất lên từ lòng người nên không gì cấm đoán được nó.
Cổ nhân dạy, nhạc không phải chỉ là âm nhạc, nó cũng là tiếng lòng của con người. Lòng người cảm ở ngoại vật mà sinh ra thanh âm. Thanh âm tương ứng với nhau mà thành các cung bậc khác nhau. Đó cũng là cung bậc tình cảm. Thanh âm ấy thể hiện ra ở cả múa hát, chuông trống, đàn địch, thơ văn... Âm của nhạc chia làm năm bậc, hay là năm âm chính: Cung, thương, giốc, chuỷ, vũ. Lòng người do cảm xúc ngoại cảnh mà thành âm nhạc, âm nhạc lại làm cho lòng người thay đổi. Ấy là cái tương tác của nhạc và người.

11/10/2010

Thơ rất thiêng

Kính nhờ nguyentrongtao.org công bố giúp bài “Thơ rất thiêng” của tôi dưới đây (đã gửi báo Văn nghệ của Hội nhưng báo không đăng), trân trọng cảm ơn.
BÙI MINH QUỐC

Không biết đã có nhà nghiên cứu nào mò mẫm vào cái phạm trù đặc biệt này : tính thiêng của thơ ?
Phần tôi, bằng sự trải nghiệm của hơn năm mươi năm cầm bút, với tất cả sự dè dặt, chỉ xin giãi bày đôi chút cảm và nghĩ.
Cảm và nghĩ này bắt đầu vụt loé trong tôi vào năm 1992, khi đọc “Chân dung nhà văn” của Xuân Sách.Trước kia chỉ nghe truyền miệng, các “Chân dung” cứ trượt đi trong cái bầu khí bỗ bã cười đùa tếu táo, có bài nghe xong tôi còn thầm trách ông Sách ác khẩu.Giờ thì đọc đến đâu giật mình đến đấy.Và ngộ ra : thơ thiêng lắm ! Năm ấy tôi ghi lại, bằng thơ, cảm nghĩ của mình :
Thơ thiêng lắm người ơi
Phản thơ thì phải chết
Chẳng ai giết mình mà mình tự giết
Cuộc tự giết ấy đã được nhà thơ Chế Lan Viên tự thổ lộ vào lúc gần cuối đời (1988) trong bài “Trừ đi” :
Cái cần đưa vào thơ, tôi đã giết rồi
Quái lạ, sao vậy nhỉ ?

10/10/2010

Hiến chương 08 (linh bát hiến chương)

Lưu Hiểu Ba - Người đoạt giải Nobel Hoà bình 2010

Nguyên Tác: China's Charter 08, New York Review of Books, January 15, 2009
Lời giời thiệu của Perry Link (người dịch từ Hoa ngữ sang Anh ngữ):
Văn kiện dưới đây, gọi là Hiến chương 08 do hơn 300 công dân có tiếng tăm ở Trung Quốc ký, được ấp ủ và viết ra với lòng khâm phục thực sự đối với những người sáng lập ra bản Hiến chương 77 ở Tiệp Khắc, là nơi mà vào năm 1977, hơn hai trăm nhà trí thức Tiệp Khắc đã lập ra một tập hợp công khai, không chính thức gồm nhiều người có cùng một ý chí, đoàn kết lại với nhau để tranh đấu cho nhân quyền và dân quyền ở đất nước họ và trên khắp thế giới.

09/10/2010

Trí thức với vấn đề tư duy

Nguyễn Đình Chú

Đặt vấn đề:
  1. Loài người sở dĩ thành chúa tể của muôn loài là nhờ được Thượng đế ban riêng cho bộ đại não để tư duy. Kết quả của mọi hành vi của loài người, từ lớn đến nhỏ, từ cao siêu đến bình dị, từ phức tạp đến giản đơn, xét đến cùng đều do trình độ năng lực tư duy quyết định.
  2. Trên đất nước ta, từ khi có đường lối đổi mới, giường như đã có trào lưu đổi mới tư duy. Từ các nhà lãnh đạo đất nước, các bộ ngành, các cơ quan, đều nói đổi mới tư duy. Một số bậc thức giả cùng bàn đến thế nào là đổi mới tư duy. Đó là điều đáng mứng cho đất nước. Bởi chính sự đổi mới tư duy, nâng cao phẩm chất, tư duy, hơn gì hết, mới là động lực phát triển đất nước.

08/10/2010

Vài ý nghĩ nhân hội thảo về Tố Hữu


Lại Nguyên Ân

1/ Kỷ niệm Tố Hữu (TH) năm nay, nhân 90 năm sinh, được tổ chức khá rùm beng: đã một buổi trình diễn thơ-nhạc tại Nhà hát Lớn hôm chủ nhật 2/10, lại buổi hội thảo tại ban Tuyên huấn TƯ hôm 4/10. Làm lớn  nhân năm chẵn, lại nhân lễ ngàn năm Thăng Long, rõ rồi; nhưng liệu có phải vì cái uy của thơ TH đang suy trong công chúng? Nghe đôi nhà giáo đại học cho biết, sinh viên ngữ văn không thích làm luận văn, luận án về thơ TH. Không tin thì ban Tuyên huấn cho cán bộ nhân viên làm điều tra xem?
2/ Đọc lại tài liệu giới phê bình nghiên cứu VN viết về TH, nhất là những gì viết từ 1955 đến 2000, bạn phải lưu ý… “trừ bì”, tức là phải lượng định mức độ phóng đại của những lời khen. Một đôi người chỉ khen cho phải phép trước kẻ đắc thời đắc thế, nhưng nhiều người thì khen thơ TH là khen cấp trên, đề lên tận lưng trời, là để kiếm lợi riêng, như cái tay phụ trách tạp chí của Viện nọ dám viết rằng TH làm chức càng cao thì thơ càng hay! (trong khi Xuân Sách nhận xét đúng hơn: nhà càng lộng gió thơ càng nhạt!). Thơ TH đã từng đem lại tiền bạc, học hàm học vị cho không ít nhà giáo, nhà nghiên cứu, – điều này có thật, nhưng “chất lượng khoa học” của sự phê bình nghiên cứu trước đây về thơ TH thì nay cần phải trở thành một đối tượng nghiên cứu khảo sát, đừng có mặc nhiên trích dẫn vô tư.

05/10/2010

TÍNH HIỆU QUẢ CỦA MÔ TẢ

Nguyễn Quang A
Trong mô tả một hiện tượng, một sự vật hay một hệ thống nào đó, tính hiệu quả của một mô tả có thể được định nghĩa bằng so sánh độ dài của mô tả đó và độ dài của mô tả ngắn nhất có thể có trong số tất cả các mô tả khả dĩ.
Thí dụ đo tính hiệu quả bằng hệ số "độ dài của mô tả ngắn nhất"/"độ dài của mô tả được xét". Khi đó hệ số càng gần 1, mô tả càng hiệu quả, hệ số càng nhỏ tính hiệu quả càng kém. Đôi khi ta không biết, không tính được độ dài của mô tả ngắn nhất, chúng ta vẫn có thể so sánh độ dài của những mô tả mà chúng ta biết được (tức là chỉ biết một số chứ không phải tất cả các mô tả) và tìm ra mô tả ngắn nhất trong số đó.
Đấy là một ước lượng (một cận trên) của độ dài tối thiểu và mô tả có độ dài đó là mô tả hiệu quả nhất trong số các mô tả mà chúng ta khảo sát. Và biết được ngần ấy nhiều khi cũng rất hữu ích rồi. Các loại vấn đề như thế có nhiều ứng dụng trong tin học, viễn thông và nay lan sang cả kinh tế và xã hội học!

04/10/2010

Hội chứng Một ngàn

              Nhà văn Võ Thị Hảo

Hà Nội đang làm đại lễ kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long với các khoản chi phí khổng lồ, cùng hàng chục hoạt động rầm rộ.
Như thế là đã đến ngày kết thúc của cả một thời gian dài khoảng 8 năm chuẩn bị cho đại lễ một ngàn năm Thăng Long Hà Nội.
Một cuộc phát động lớn yêu cầu cả nước hướng tới kỷ niệm một ngàn năm Thăng Long Hà Nội (TLHN) đã được khởi phát từ lâu nay.
Theo tư liệu mà báo chí công bố thì có tới 65 công trình thuộc về các lĩnh vực văn hoá xã hội, chính trị, lịch sử, giáo dục... được thực hiện để chào mừng đại lễ này.
'Đại lễ mừng cụ Thủ đô'
Khoảng 54 hoạt động chính dự kiến diễn ra trong 10 ngày đại lễ. Bắn pháo hoa trên 29 điểm. Khoảng 250 buổi biểu diễn của các đoàn nghệ thuật trong nước và khoảng 38 buổi của các đoàn ngoài nước...
Cuộc diễu binh lớn khoảng 30 ngàn người.

03/10/2010

Tất cả có thể làm khác

dinosaur245x289_000
Vương Trí Nhàn

  Xem đoạn phim về một vườn bách thú (cụ thể là ở Thượng Hải), điều tôi ngạc nhiên nhất lại là cái cách người ta trưng bày: trong khi thú ở Hà Nội được nhốt trong chuồng thì ở đây, thú được để hoang. Còn người đi xem cũng ở vị trí ngược lại, tức là chỉ có quyền nối đuôi nhau đi theo những hành lang đã được rào chắn cẩn thận, để từ đó đưa cặp mắt nhìn ra vườn thú. Người như bị nhốt trong khi thú tha hồ tung tăng. Có vẻ là hơi gò bó, nhưng để bù lại, họ được thấy con thú sống trong cái thế gần như tự nhiên vốn nó vẫn sống.
     
      
Thói quen ban đầu là mạng nhện, về sau là sợi cáp - Ngạn ngữ Tây Ban Nha    
                                                           

02/10/2010

Văn hoá Đông - Tây trọng dụng nhân tài

Phan Huy Đường




Bạn bảo ta :
Xã hội phương Đông là xã hội của cấp bậc, và tuổi tác. Xã hội phương Tây là xã hội của tài năng, của bình đẳng và nhân cách.
** Nếu ta nhìn quá trình phát triển trong lịch sử của xã hội phương Tây (châu Âu, không kể Mỹ có một lịch sử ngắn và đặc biệt khiến nó ít vướng víu di sản của xã hội phong kiến Châu Âu) và xã hội Việt Nam, có những điều cơ bản như nhau.
Trong thời "phong kiến", tuy hai loại phong kiến này rất khác nhau, cả hai xã hội đều "là xã hội của cấp bậc", trong đó ở mọi thành phần thì người già đều được kính nể, có thể vì, ngoài kinh nghiệm sống và kiến thức, họ nắm… tiền và quyền lực !
Trong xã hội Việt Nam, cũng có lúc nhân tài "được trọng dụng", khi… "tổ quốc lâm nguy". Sau đó, nếu không thuộc gia tộc lớn thì bị… làm thịt, (thời hậu Lê). Sau 1975, cũng lắm nhân tài thời chiến, trong đủ thứ lĩnh vực, tuy không bị "làm thịt" kiểu phong kiến Mao, cũng bị về vườn kiểu Ziao Chỉ. Cứ coi thân phận của ông Võ Nguyên Giáp thì thấy.

01/10/2010

Đã là trí thức thật thì ai cũng dấn thân

GS.TS Nguyễn Minh Thuyết: Đã là trí thức thật thì ai cũng dấn thân

Là Phó Chủ nhiệm Uỷ ban Văn hoá, Giáo dục, Thanh niên, Thiếu niên và Nhi đồng của Quốc hội, hình ảnh của ông gắn liền với không khí nghị trường nóng bỏng. “Ông nghị phản biện nhiều nhất” là cái tên mà nhiều người đã yêu quý gọi ông.

Sự đố kỵ, ích kỷ và vô cảm đang trở thành căn bệnh xã hội trầm kha làm thui chột những giá trị sống quý giá. Ông suy nghĩ gì về điều này?
Con người sở dĩ trở thành con người và tồn tại xuyên suốt lịch sử, bất chấp sự hữu hạn của cuộc đời mỗi người là nhờ có cộng đồng (hiểu theo nghĩa tập hợp những người cùng chung sống và những thế hệ kế tiếp nhau). Chính vì vậy, tình cảm gia đình, quê hương, đồng loại… ở đâu và bao giờ cũng là những tình cảm tự nhiên đối với mỗi người. Trải qua những bước thăng trầm của lịch sử, người Việt ta luôn chia ngọt sẻ bùi, cố kết với nhau, chung sức chung lòng xây dựng nên đất nước này. Trong những năm tháng chiến tranh gian khổ, nhiều người trong chúng ta từng chứng kiến dân ta đùm bọc nhau như thế nào, xã hội nề nếp như thế nào. Bây giờ, hình như xã hội có phần nhốn nháo, nhiều giá trị sống không còn được coi trọng. Nhìn nhận một cách công bằng thì xã hội ngày xưa đơn giản hơn, còn bây giờ, đời sống phong phú, phức tạp hơn, con người cũng có ý thức về cá nhân nhiều hơn; hạnh phúc được mỗi người phân biệt rạch ròi với những giá trị ảo. Theo tôi, đó là sự phát triển tất yếu từ xã hội thời chiến, trong đó mọi người vừa được bao cấp toàn diện vừa phải cố kết với nhau để tồn tại sang xã hội thời bình có khoảng trời riêng tư cho mỗi cá nhân nhiều hơn và mỗi người, mỗi gia đình cũng phải tự lo cho mình nhiều hơn.
Nhưng quả tình đang có những biến đổi trong tâm lý xã hội làm chúng ta lo lắng. Có lẽ chưa bao giờ ý thức làm giàu bằng mọi giá, nạn bạo lực, sự thờ ơ, vô cảm trước những vấn đề chung, những nỗi đau của đồng loại, sự chối bỏ những giá trị truyền thống, thậm chí sự đổ vỡ niềm tin hiện rõ như bây giờ.
Còn một căn bệnh trầm kha nữa là bệnh nói dối. Theo ông, bệnh này nảy nòi từ đâu?

VIỆT NAM YÊU DẤU