Trong thế giới này, chúng ta xót xa không chỉ vì lời nói và hành động của những kẻ xấu, mà còn vì sự im lặng đáng sợ của cả những người tốt - Martin Luther King

30/10/2014

Bài thơ tớ thích: EM ĐÃ LÀM GÌ VỚI THÀNH PHỐ CỦA ANH?

Tác giả: Chưa rõ
Nguồn: Sưu tầm trên Internet

Em đã làm gì với thành phố của anh
Để những con phố xô nghiêng nỗi nhớ
Để bóng dáng yêu xôn xao từng ngõ nhỏ
Để những cây cầu đợi mãi nỗi chênh vênh

Em đã làm gì với thành phố của anh


Để những bóng cây cũng giống em đến thế
Để góc quán xưa cũng làm ra còn trẻ
Để những cột đèn đường cũng như thể đợi em

XÂM PHẠM QUYỀN CON NGƯỜI CHỈ CÓ Ở XÃ HỘI MÔNG MUỘI

Bất cứ ai được sinh ra cũng có được quyền sống và được bảo vệ sự sống. Cho dù họ phạm tội hay nghi can phạm tội, thì phải được điều tra, xét xử và tuyên phạt bằng một bản án có hiệu lực pháp luật. Không ai có quyền xâm phạm thân thể, tinh thần của họ. Tra tấn con người là dã man, tàn bạo, không phải hành vi của con người văn minh.
Lê Chân Nhân 
_______
Lê Chân Nhân
Nguồn: Dân trí

Quyền con người được thế giới văn minh đề cao. Những quốc gia tôn trọng tối đa quyền con người được xem là văn minh. Và ngược lại, chỉ có sự mông muội, đen tối mới xâm phạm đến quyền con người. 

Việt Nam trở thành quốc gia văn minh hay không thì một trong những tiêu chí phải đạt tới là tôn trọng và bảo vệ quyền con người. Quyền con người là một khái niệm rộng, chống tra tấn chỉ là một trong những quy định để bảo vệ quyền con người mà thôi. 

Ở khắp nơi trên thế giới này, vẫn tồn tại những hành động “trừng phạt tàn bạo, vô nhân đạo hoặc hạ nhục con người”. Bất cứ ai được sinh ra cũng có được quyền sống và được bảo vệ sự sống. Cho dù họ phạm tội hay nghi can phạm tội, thì phải được điều tra, xét xử và tuyên phạt bằng một bản án có hiệu lực pháp luật. Không ai có quyền xâm phạm thân thể, tinh thần của họ. Tra tấn con người là dã man, tàn bạo, không phải hành vi của con người văn minh.

XẤU HỔ ĐỂ TỬ TẾ

Biết lắng nghe, không kì thị những gì khác biệt với mình là một việc làm khó, nó đòi hỏi người ta không chỉ cần có một nền giáo dục toàn diện, đúng đắn mà còn cả phông văn hóa đầy tính hướng thiện, “vị nhân sinh”. Thái độ với người đồng tính vẫn hiện hữu khá đậm nét và đây là biểu hiện rõ nhất của việc người ta chưa dũng cảm, chưa đủ tâm, trí, lực để “bước qua chính mình”, đặt người khác trí ít là ngang bằng mình.
...
Dám lên tiếng trước cái sai, ca ngợi việc làm tốt cũng là một cách cho thấy sự tử tế ở mỗi người. Nó chứng tỏ người ta không chỉ đủ năng lực nhận diện trắng đen mà còn có thừa dũng cảm để bước ra khỏi bóng tối, công khai lên tiếng về một giá trị cụ thể. Nó cho thấy người ta sẵn sàng hy sinh lợi ích cá nhân vì những giá trị nhân bản cho cộng đồng bởi đấu tranh với cái sai nhiều khi tiêu tốn của người ta rất nhiều thời gian, tiền tài, sức lực và thậm chí đe dọa đến cả tương lai hay sinh mạng.
Nguyễn Công Thảo
________
Nguyễn Công Thảo
Nguồn: Diễn ngôn

Trong biết bao nhiêu bộn bề của cuộc sống đương đại, đối mặt với thực tế là nhiều giá trị nhân văn bị đang bị đe dọa, nhiều người muốn góp phần vào tạo ra thay đổi, làm cho xã hội tử tế hơn. Đã có một vài ý kiến đặt ra rằng cần phải hiểu thế nào là tử tế và để sống tử tế người ta cần phải bắt đầu từ đâu hay làm thế nào để nhận diện, đo lường được mức độ tử tế trong xã hội? Đây là những câu hỏi quan trọng, cần phải làm rõ về mặt khái niệm, dù rằng khó có thể đưa ra một câu trả lời trọn vẹn, khuôn mẫu bởi tính phức hợp, đa nghĩa, nhiều chiều kích của vấn đề. Chính vì thế, mỗi cá nhân có thể tự tìm ra cho mình câu trả lời phù hợp, những gì bàn luận dưới đây chỉ nên coi là một cách nhìn.

Tử tế không phải là điều mới lạ

Có nhiều cách để lần dở những quan niệm về lối sống tử tế của người xưa và việc nhìn vào tục ngữ, ca dao là một công cụ hữu hiệu. Đã có nhiều thông điệp, lời răn, chuẩn mực được người xưa đúc kết thông qua các định nghĩa, giá trị hết sức cụ thể nhằm cổ súy cho tâm thế ứng xử kính trên nhường dưới, tương thân, tương ái, bao dung, biết cho đi, biết ghi nhận cái tốt của người xung quanh, từ gia đình đến dòng họ, hàng xóm và rộng hơn là cả trong cộng đồng.

29/10/2014

IM LẶNG NGHE THẤY PHẬN NGƯỜI

Right to silence, là tên gọi quen thuộc của quyền được im lặng khi bị thẩm tra và yêu cầu có đại diện luật pháp bảo vệ mình. Thậm chí quốc gia Hồi giáo khắt nghiệt như Pakistan, nhiễu nhương như Ấn Độ cũng đều áp dụng đạo luật này. Dễ thấy nhất, bất kỳ ai hay xem phim hình sự của Hollywood cũng đều có thể nhận ra các dấu hiệu của quyền im lặng, với tên gọi luật Miranda.
Nhạc sĩ Tuấn Khanh
________
Nhạc sĩ Tuấn Khanh

Trong tất cả những áng văn của người Việt xưa, hầu hết các tình tiết bi thảm của số phận, phần lớn đều bắt nguồn từ việc thiếu vắng công lý và quyền con người. Hãy thử tưởng tượng, ngay trong truyện Kiều, nếu có đủ luật pháp và quyền con người được bảo vệ, có lẽ kịch bản về gia đình Vương Ông đã khác, và Kiều đã không trở thành cái tên thay cho mọi lời thở than về cuộc đời.

Sự khác biệt giữa xưa và nay là Kiều, cũng như tất cả những ai ở trăm năm trước, nếu có oan ức khóc la, kêu van, bào chữa… thì cũng chẳng giải quyết được gì. Trong khi ở thế kỷ 20 và 21, người ta có thể tìm cách im lặng và dụng luật để bảo vệ mình, giải oan cho mình.

Im lặng để cậy nhờ đại diện pháp luật làm chứng cho những lời khai của mình, để làm chỗ dựa tinh thần theo luật pháp công minh là chuyện đã được cả thế giới nhìn nhận từ giữa thế kỷ 20. Quyền im lặng trong tố tụng hình sự còn là cách bảo vệ con người khởi đầu thoát khỏi những màn ép cung, tra tấn, cưỡng bức nhận tội. Quyền im lặng được hơn 100 quốc gia trên thế giới nhìn nhận, chắc chắn không thể chỉ là cách để “gỡ tội” như ĐBQH Đỗ Văn Đương tuyên bố mới đây. 

NẾU MỘT NGÀY NÀO ĐÓ BẠN THẤT NGHIỆP

Muốn làm việc lớn hay đơn giản muốn thoát khỏi cái bóng nhàn nhạt của bản thân, chính bạn phải đủ sức bứt mình ra khỏi lũy tre làng, bứt ra khỏi cái nơi chốn bạn đã cắm rễ quá lâu. Lũy tre làng không chỉ nói về quê hương chôn rau cắt rốn, lũy tre hiện đại còn là cái nơi bạn đang sống, cái công việc bạn đang làm, và lũy tre trong tâm trí bạn nữa. Thoát khỏi lũy tre thế giới có ti tỉ việc thú vị chờ đợi bạn, cần đến bạn.
Phi Tuyết
________
Phi Tuyết

Những biến cố cuộc đời


Cuộc đời chúng ta nhất định sẽ có lúc xảy ra những biến cố lớn hoặc nhỏ. Đó là điều không ai mong muốn, trông đợi hay thậm chí chỉ là nghĩ tới cả. Nhắc đến biến cố, trong ta chắc hẳn toàn dâng lên cảm giác sợ hãi, lo lắng và bất an khủng khiếp. Thay vì ngồi cầu nguyện biến cố đừng xảy ra, chúng ta hãy thử ngồi lại và nhìn thẳng vào chúng, như một bước chuẩn bị sẵn sàng để nếu chúng có xảy ra thật, ta sẽ không sợ hãi, ta sẽ không trốn tránh và than thở, mà sẽ đối mặt và đạp lên chúng để tiếp tục xây dựng một cuộc sống mới ngập tràn hi vọng.

Giống như câu chuyện, nếu tôi đưa bạn một tờ giấy bị nhỏ một giọt mực lên, và hỏi bạn thấy gì? Phần lớn mọi người sẽ trả lời, thấy giọt mực. Chỉ một số ít trả lời rằng họ thấy một giọt mực nhỏ trên tờ giấy trắng. Và càng ít hơn, người có thể thấy được bức tranh toàn cảnh: “Ồ, tôi thấy còn khá nhiều chỗ trống để sử dụng tờ giấy.” Đúng vậy, đó mới là câu trả lời chính xác và cần thiết đối với cuộc sống của chúng ta. Hãy tập trung vào những việc bạn có thể, thay vì không thể. Hãy để những biến cố cuộc đời trở thành những giọt mực nhỏ, trên một tờ giấy to, nó có thể không đẹp, nhưng chẳng ảnh hưởng gì mấy đến tác dụng của cả tờ giấy. Nếu như bạn cũng có thể đối xử với những biến cố cuộc đời như thế, bạn sẽ nhận ra, biến cố cũng không có gì quá đáng sợ.

Bài trước chúng ta đã nói về biến cố tai nạn, tàn tật, tiếp theo hôm nay sẽ là:

Nếu một ngày nào đó bạn Thất Nghiệp

TẠI SAO TỪ CHỐI QUYỀN IM LẶNG

Sự ngụy biện trong quyền im lặng cũng giống như trong vấn đề dân chủ. Người ta cho rằng dân trí thấp nên chưa thể cho thực thi các quyền dân chủ.  
Nhưng đúng ra cần phải khai triển các quyền tự do dân chủ như quyền tự do báo chí, quyền tự do xuất bản, quyền tự do ngôn luận, quyền tự do học thuật… sẽ giúp nâng cao trình độ dân trí và thăng tiến các giá trị con người.
Như thế có thể thấy thiết chế về quyền im lặng cũng như các thiết chế về các quyền tự do dân chủ khác đúng ra nó phải được triển khai để là bệ đỡ nâng cao và khai phóng tiềm năng giá trị con người, thì nay ngược lại người ta cho rằng chưa thể có các thiết chế đó vì điều kiện con người hiện tại chưa đáp ứng. 
Ls Ngô Ngọc Trai
________
Ls Ngô Ngọc Trai
Nguồn: Tễu blog

Giới tư pháp đang bàn luận sôi nổi về quyền im lặng, nhiều ý kiến tranh cãi xem có nên đưa quy định này vào luật hay không.
Xét kỹ thì thấy quyền im lặng chính là một quyền tự do dân chủ của công dân, nếu được triển khai vào luật thì đó sẽ là một bước tiến của nền dân chủ.

Quyền dân sự và chính trị
Công ước Quốc tế về các quyền dân sự và chính trị của Liên hợp quốc ra đời năm 1966 mà Việt Nam ký kết tham gia năm 1982 đã viết rằng: Trong các vụ án hình sự, tất cả các bị cáo đều được hưởng đồng đều những đảm bảo tối thiểu sau đây: Được quyền không khai, để khỏi phải tự buộc tội mình, hay khỏi phải thú nhận tội trạng.

28/10/2014

CỦA ĐỂ DÀNH CỦA MỖI ĐỜI NGƯỜI

Một đời người đôi khi không đủ dài để dành dụm cho mai sau, nhưng cũng quá ngắn vì hối hả trong sự tham lam vô độ. Có những con người dành dụm lặng lẽ và khó nhọc như nhịp giọt mồ hôi rơi xuống, toả sáng trong cần lao. Và cũng có những con người dành dụm bằng nhịp chạy của đôi giày được đánh bóng, giẫy đạp trên lưng đồng loại mình, với mưu tính và quyền lực.
Tất cả những của để dành lại trong mỗi đời người, đều là những cuốn sách, với những chương đọc lại, vẫn tạo nên nụ cười trân trọng hay khinh bỉ.
Nhạc sĩ Tuấn Khanh
________
Nhạc sĩ Tuấn Khanh

Chị N, kể rằng khi chị lấy chồng được một năm, thì cả hai bàn một kế hoạch hậu sự cho đời mình bằng cách: Chồng sẽ ở lại Quảng Ngãi để chăm sóc mảnh ruộng con, giữ nhà, vợ thì sẽ đi vào Nam làm thêm, dành dụm để gửi về.

Đó là một trong những câu chuyện tôi được nghe ở vỉa hè, của những con người vô danh và lương thiện trên đất nước này. Mỗi đêm đi bán bánh tráng ở các quán nhậu trong Sài Gòn, chị kiếm được trung bình khoảng 50.000 đồng. Sau khi trừ tiền chỗ ở mỗi ngày 5.000 đồng và tiền ăn là 15.000 đồng, chị còn lại khoảng 30.000 đồng. Đó là khoản chị nịt chặt bên người, để cứ 2 hay 3 tháng thì gửi về cho chồng giữ, cũng được đâu đó khoảng 500.000 – 600.000 đồng. Phần còn lại, chị để mua quần áo, thuốc men khi đau yếu.

VÌ SAO NGHIỆN TOÁN VÀ THƠ?

Mặc dù vậy, tôi vẫn khẳng định rằng người ta đến với Toán và Thơ, và ẩn náu trong đó, để TRÁNH NHỮNG CÁI KHÓ khác. Những cái khó khác này rất nhiều, và trong nhiều trường hợp việc khắc phục còn khó hơn rất nhiều lần so với giải quyết một vấn đề trong Toán Học. Nó đòi hỏi người ta phải có năng lực tổng hợp, hiểu biết không chỉ một lĩnh vực.
Trung Hà
_________
Trung Hà
Nguồn: Lề trái
Đọc bài “Người Việt bị ngộ độc Toán và Thơ” của Phan Châu Thành, tôi thấy thú vị, khá tâm đắc với những suy nghĩ của tác giả này. Mặt khác, tôi cũng muốn góp thêm vài ý để giải thích tại sao lại có hiện tượng nghiện nặng Toán và Thơ như vậy trong xã hội ta. (Tôi rất thích từ “ngộ độc” của PCT, nhưng bản thân chỉ dám dùng từ “nghiện”.)
Trước khi bàn về lý do, xin nêu ra ngay vài nhận định hiển nhiên về liên quan đến hai lĩnh vực này.
Toán là một môn học khó, đòi hỏi tư duy logic chặt chẽ. Ở bậc học phổ thông thì đó là môn khó nhất. Làm Toán chuyên nghiệp đòi hỏi suy luận liên tục, một công việc gây mệt óc.
Để học Văn tốt, đòi hỏi có ít nhiều năng khiếu. Để làm được Thơ thì phải là bậc thầy về ngôn từ (nhưng đây cũng mới là điều kiện cần). Ngay cả viết cho có vần cũng đòi hỏi chút năng khiếu và công tìm tòi.

27/10/2014

KHÔNG THỂ TƯ DUY "BẮT NHẦM" CÒN HƠN "BỎ LỌT"

 Nguyên tắc suy đoán vô tội (La présomption d'innocence) trong luật hình sự của các nước không có gì xa lạ cả. Và ngay ở Bộ Luật tố tụng hình sự Việt Nam cũng có qui định về điều này. Tuy nhiên những qui định này mới chỉ thấp thoáng, chưa rõ lắm vì thế việc thể hiện điều đó trong các qui định cụ thể cũng chưa được đảm bảo.
Lâu nay nguyên tắc suy đoán vô tội vẫn được mệnh danh là nguyên tắc vàng trong tố tụng hình sự. Vì, nguyên tắc này khẳng định chỉ có tòa án mới có quyền tuyên một người nào đó phạm tội và áp dụng hình phạt đối với anh ta. Và, khi chưa có bản án kết tội của tòa án thì một người chưa bị coi là có tội và không được đối xử với người ta như một người có tội.
Thêm vào đó, một nội dung quan trọng và rất hay là mọi nghi ngờ về chứng cứ và pháp luật phải được giải thích có lợi cho người bị tình nghi.
Ông Đinh Thế Hưng, Trưởng phòng Tư pháp Hình sự, Viện nhà nước và pháp luật-Viện Hàn lâm KHXH Việt Nam.
 _______
Nguồn: Vietnamnet
-Trong tố tụng hình sự luôn có hai nhiệm vụ quan trọng là bên cạnh yêu cầu phát hiện, xử lý tội phạm còn nhiệm vụ quan trọng khác là minh oan cho người lương thiện.
Chào quí vị. Tôi là Thu Hà, BTV chuyên mục Gặp Gỡ và Đối thoại của Tuần Việt Nam, báo Vietnamnet. Xin giới thiệu khách mời hôm nay là ông Đinh Thế Hưng, Trưởng phòng Tư pháp Hình sự, Viện nhà nước và pháp luật-Viện Hàn lâm KHXH Việt Nam. Tại cuộc gặp gỡ kỳ này, chúng tôi sẽ bàn thêm về nguyên tắc suy đoán vô tội và về sự cân bằng của các bên trong tranh tụng trước tòa, một thiết chế quan trọng nhằm đảm bảo quyền con người trong Bộ Luật tố tụng hình sự sửa đổi.

Nhà báo Thu Hà:  Thưa ông Đinh Thế Hưng, tôi mới ghé qua trang cá nhân của ông thấy viết, “đừng hỏi trong đời làm thẩm phán tôi đã bỏ tù được bao nhiêu người mà hãy hỏi tôi đã minh minh oan cho bao nhiêu người?”. Cho chúng tôi biết vì sao ông có tâm tư như vậy?

Ông Đinh Thế Hưng: Tôi đã đọc ở đâu đó và tôi rất tâm đắc với câu này. Vì nó nói lên tư duy trong tố tụng hình sự.
Đâu đó người ta vẫn hình thành tư duy bắt được nhiều, bỏ tù được nhiều thì càng có thành tích. Ngược lại người ta không hiểu được rằng trong tố tụng hình sự luôn có hai nhiệm vụ quan trọng là bên cạnh yêu cầu phát hiện, xử lý tội phạm còn nhiệm vụ quan trọng khác là minh oan cho người lương thiện.
Chính vì thế Luật tố tụng hình sự Việt Nam ngay ở điều 2 đã quy định rất rõ là không bỏ lọt tội phạm đồng thời cũng không làm oan.
Đinh Thế Hưng, Nhà báo Thu Hà, Luật tố tụng hình sự, Quyền im lặng, BLTTHS
Luật tố tụng hình sự Việt Nam ngay ở điều 2 đã quy định rất rõ là không bỏ lọt tội phạm đồng thời cũng không làm oan.

6 YẾU TỐ ĐỂ ĐÁNH GIÁ MỘT CON NGƯỜI

Revolutionary

6 yếu tố để đánh giá một con người
*Photo: +Russ
Nhìn nhận con người là một việc làm vừa khó khăn vừa rủi ro, nhưng nếu làm đúng thì “lợi nhuận” hiển nhiên cũng rất lớn. Vì vậy, con người ta mặc dù không bao giờ hiểu hết được người khác (hiểu hết bản thân còn chả được) nhưng do yêu cầu cuộc sống, vẫn luôn phải đưa ra các đánh giá tốt nhất có thể trong công việc, tình cảm cũng như mọi mối quan hệ khác.

CẤM SINH VIÊN MẶC QUẦN JEANS: CỐ NÍU KÉO "VĂN MINH" THỜI THỜI XƯA CŨ?

"Sinh viên là những người đã đủ tư cách công dân (18 tuổi); có nghĩa là đủ khả năng để chịu trách nhiệm về mọi hành vi trước pháp luật, trước xã hội. Mọi sự khiên cưỡng coi sinh viên còn quá nhỏ, chưa đủ lớn là sự áp đặt của một nền giáo dục. Cứ bắt sinh viên cúi đầu nghe thầy, cô, nhà trường, bất kể đúng sai là một trong những điều tệ hại nhất của giáo dục: Làm thế nào sáng tạo, làm sao để phản biện trước bất công, cái xấu nếu cái gì nhà trường cũng làm thay, nếu mọi sự “phản kháng” (bao gồm cả cách ăn mặc) đều bị loại trừ, ngăn chặn ngay từ trong trứng nước? 

Trường đại học không phải là một trường tiểu học, không phải là một trại lính và càng không phải là một trường mẫu giáo, kính thưa các nhà quản lý!"

_______

Nguồn: afamily

Tin từ báo chí cho biết, trường Đại học Cửu Long vừa ban hành Quyết định cấm giảng viên, sinh viên mặc quần jeans, đi dép lê, thứ hai hàng tuần SV sẽ phải mặc đồng phục nữ áo dài, nam quần tây.

Cấm sinh viên mặc quần jeans: Cố níu kéo “văn minh” thời xưa cũ? 1
Ảnh minh họa
Chuyện giảng viên xin không bàn vì liên quan đến các quy định riêng về công chức, viên chức ở từng địa phương có khác nhau mà chỉ bàn về việc CẤM trên đây có hợp lý, có đúng hay không?
Cách đây không lâu, có một điều tra xã hội học cho biết rằng ít nhất là một nửa nhân loại đã từng mặc hay đang mặc quần jeans. Riêng đối với lứa tuổi thanh niên, con số đã và đang mặc lên đến gần 80%.

Thống kê chính xác không biết phản ánh sai lạc sự thật bao giờ: Nó minh định một cách chắc chắn rằng quần jean là một trong những phát minh vĩ đại nhất trong lịch sử loài người: Có thứ trang phục nào không bị lỗi mốt, luôn hợp mốt, suốt hàng trăm năm nay? Nếu đặt câu hỏi rằng trên đời này có loại trang phục nào hầu như có thể mặc mọi lúc, mọi nơi cho mọi lứa tuổi thì quần jeans là trang phục... duy nhất!

NHỮNG CÂU CHUYỆN VỀ ĐÀN BÀ

Tôi ước mình viết được bài ca để hát về câu chuyện của những người đàn bà vô danh ấy, một ngày nào đó. Những số phận ấy tầm thường mà khác thường. Nhưng những nốt nhạc hiện thực vẫn chưa thể vang lên, vì vừa chớm thì đã chết lặng trong những cuộc vui hoa đăng bất tận trên đất nước này. Những tượng đài tốn kém mọc lên, những bông hoa đủ màu ngập ngụa đất nước, rực rỡ như phấn son, che lấp giọt mồ hôi hay nước mắt con người.
Nhạc sĩ Tuấn Khanh
_______
Nhạc sĩ Tuấn Khanh
Nguồn: Tuấn Khanh's blog


IMG_1189.JPG

Người đàn bà ngồi tựa vào tường trên lối mòn của một con hẻm. Mệt mỏi và thiếp đi cạnh quang gánh của mình. Hai đầu gánh là đủ thứ quà vặt như bánh tráng, kẹo, đến chanh, ớt… rồi có cả đồ chơi trẻ con chằng cột. Chị như muốn kéo cả thế giới chung quanh đi theo mình trong cuộc mưu sinh nhọc nhằn không có ngày tháng cuối.

KIÊN NHẪN LẮM MỚI CHỜ CẢ TIẾNG ĐỂ TIẾT KIỆM... MƯỜI NGHÌN

 “Người tốt đông như quân Nguyên. Có những người đến lặng lẽ để lại một bao gạo rồi lặng lẽ ra đi. Có hai ông bà già nghèo đã đóng 4000đ cho hai suất ăn nhưng lại đóng thêm 8000đ nữa giúp những người nghèo khác,” người sáng lập chuỗi quán nghẹn ngào kể lại.
_______
Khánh Duy
Nguồn: Vietnamnet

Tôi đi theo bước chân của một trong những người sáng lập Quỹ Từ Thiện Tình Thương, nơi quản lý chuỗi quán cơm 2000đ mang tên Nụ Cười xuống quán Nụ Cười 4 tại một quận ở TP.HCM.
5 quán cơm từ thiện như vây đã được thành lập trên địa bàn thành phố và thu hút sự chú ý khá lớn của dư luận.

22/08/2014

SƯU THUẾ GIÁO DỤC

Hồ Như Hiển

Thu sang, nhiều lá rụng
Em nao nức tựu trường (*)
Mẹ cha bám mặt đường
Chắt chiu, lưng buộc bụng.

16/06/2014

THẰNG CU NHÀ EM CÓ KHIẾU LÀM QUAN VÀ ĐÔI LỜI VỚI NÓ

Hồ Như Hiển

Thằng cu nhà em mới có mấy tuổi ranh, còn thò lò mũi xanh mà em đã thấy nó có tướng làm quan rồi. Em căn cứ vào một số dặc điểm sau đây:

1. Miệng trôn (thì các cụ dạy rồi "miệng quan trôn trẻ" mà lị). Lắt léo, lươn lẹo, đổi trắng thay đen. Em bảo nó đưa cho bố cái điều khiển tivi, nó đưa có một tay. Em bảo bố dạy con sao. Nó liền vớ  lấy cái bút và bảo, nhưng tay kia con bận rồi thây.

2. Nịnh nọt thành thần. Nó nịnh ông, rằng thì ông hiền từ, đức cao vọng trọng, cháu yêu ông nhất. Nó nịnh mẹ, mẹ xinh nhất nhà (hic, nhà mình có mỗi mẹ nó là phụ nữ), con cũng yêu mẹ nhất. Khi có mặt cả ông và bố mẹ, em hỏi nó: con yêu bố không. Nó bảo có. Em hỏi tiếp, con yêu mẹ không. Nó bảo có. Em lại hỏi, thế con yêu ai nhất. Nó bảo, con yêu... ông nội nhất. Sic!

3. Ăn hối lộ. Mọi người thơm nó thì được. Em đòi thơm nó, nó không bao giờ cho. Nó bảo rằng nó sợ râu của em. Nhưng thực ra không phải vậy. Vì em bảo, cho bố thơm, bố cho con cái này cái kia lập tức nó đồng ý ngay. Lại còn hào phóng thơm lại em nữa.

19/01/2014

TÂM SỰ CỦA MỘT HỌC TRÒ GỬI THẦY GIÁO CŨ

Hồ Như Hiển

Thưa thầy, đêm đã về khuya nhưng em không thể nào chợp mắt. Vì trong em bộn bề suy nghĩ.

Thưa thầy, em đã rất hạnh phúc và tự hào khi được về công tác ngay tại ngôi trường mà thầy giáo chủ nhiệm của mình làm hiệu trưởng. Nhưng sau một thời gian về lại trường xưa với sứ mệnh thiêng liêng dìu dắt đàn em thì những háo hức, rạo rực trong em dần nguội lạnh…

04/01/2014

GÓP Ý VỀ THI TÓT NGHIỆP THPT

Hồ Như Hiển

Số lượng. 6 môn. Trong đó có  5 môn bắt buộc là GDCD, Ngoại ngữ, Tin học, Văn, Toán và 1 môn tự chọn trong số các môn Lý, Hóa, Sinh, Sử, Địa.

27/12/2013

QUẢN LÍ CHỒNG BẰNG CÔNG NGHỆ CỦA... ĐẢO QUỐC SƯ TỬ (*)

Hồ Như Hiển

Đất nước Singapore đã xây dựng được hệ thống quản lí công chức theo phương châm “ba không” để phòng và chống tham nhũng: Không cần, không thể và không dám.

Không cần. Trả lương hậu hĩnh để công chức không thèm tham nhũng. Lương của một công chức nhà nước không những đủ để nuôi vợ con mà còn nuôi được cả... bồ.

Không thể. Lòng tham của con người là vô đáy. Do đó, các quy định, luật lệ chặt chẽ, kín kẽ minh bạch đến mức dù có muốn nhưng cũng rất khó để có thể tham nhũng.

THU QUỸ HÀNG TRĂM TRIỆU, TRƯỜNG "ĐỔ" CHO HỘI PHỤ HUYNH "TỰ NGUYỆN"

Nguồn: Người lao động online
Theo quy định tại Điều lệ Ban đại diện cha mẹ học sinh (ban hành kèm theo Thông tư  số  55/2011/TT-BGDĐT ngày 22/11/2011 của Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo - GD-ĐT) thì “Ban đại diện cha mẹ học sinh không được quyên góp của người học hoặc gia đình người học:
- các khoản ủng hộ không theo nguyên tắc tự nguyện
- các khoản ủng hộ không phục vụ trực tiếp cho hoạt động của Ban đại diện cha mẹ học sinh:
+ Bảo vệ cơ sở vật chất của nhà trường…;
+ khen thưởng cán bộ quản lý, giáo viên, nhân viên nhà trường;
+ mua sắm máy móc, trang thiết bị, đồ dùng dạy học cho trường, lớp học hoặc cho cán bộ quản lý, giáo viên và nhân viên nhà trường;
+ hỗ trợ công tác quản lý, tổ chức dạy học và các hoạt động giáo dục;
+ sửa chữa, nâng cấp, xây dựng mới các công trình của nhà trường”.
***
(PLO) - “Trong nhiều năm liền, Trường THPT Trần Hưng Đạo, Hà Nội, lập rất nhiều loại quỹ để thu tiền của học sinh. Từ những khoản thu này, nhà trường đã dùng để chi các khoản đáng lẽ phải lấy từ nguồn ngân sách nhà nước cấp...”. Đó là phản ánh của bà Phạm Thị Thanh Thủy, nguyên Trưởng ban Thanh tra nhân dân Trường THPT Trần Hưng Đạo.
 

26/12/2013

KHEN THƯỞNG: "SÂN CHƠI" CỦA QUAN CHỨC

Nguồn: Người lao động online
"Quan chức giành hết phần thưởng của người lao động, bởi theo tiêu chuẩn và tiêu chí bổ nhiệm, đề bạt cán bộ phải có "thành tích khen thưởng". Dễ dàng nhận ra nhóm lợi ích ở các cấp cơ sở không từ cả việc "tham nhũng phần thưởng" và "trục lợi danh hiệu" để có đủ tiêu chuẩn khen thưởng ở cấp cao hơn, bất chấp thực tế họ không có đóng góp, thành tích gì nhiều hơn so với người lao động trực tiếp. Phần thưởng và tôn vinh bị lạm dụng và trục lợi. Lỗi không ở Ban Thi đua khen thưởng Trung ương hay các bộ bởi không ai tiếp cận, tìm hiểu hết từng trường hợp được cấp dưới đề xuất. Lỗi là do lãnh đạo cấp cơ sở đã vi phạm luật và các quy chế thi đua khen thưởng mà mục đích là để "hưởng lợi" hay "ban phát" cho ê kíp, người thân quen. Người lao động thật thà, trung thực và có nhiều đóng góp luôn bị thiệt bởi chính lãnh đạo cơ sở không muốn họ có nhiều phần thưởng xứng đáng bởi lo ngại mất ghế, thua cấp dưới".
***

(NLĐO) - Nếu các quan chức cứ tranh đua nhau về các danh hiệu khen thưởng mà bỏ rơi người trực tiếp sản xuất thì sẽ triệt tiêu động lực phấn đấu để cống hiến của người lao động

VIỆT NAM YÊU DẤU