Trong thế giới này, chúng ta xót xa không chỉ vì lời nói và hành động của những kẻ xấu, mà còn vì sự im lặng đáng sợ của cả những người tốt - Martin Luther King

30/09/2011

BẢN LĨNH

Hồ Như Hiển
Trong đời dạy học, hầu như ông thầy nào cũng gặp tình huống: Một hôm nào đó, ông thầy nhận được mẩu giấy ghi câu hỏi của học trò lớp mình đang dạy mà không biết là của học trò nào. Tất nhiên, đó là một câu hỏi khó.
Ông thầy sẽ có các phương án sau để ứng xử.

Phương án 1. Coi như không nhận được câu hỏi đó và lờ tịt đi.
Phương án 2. Dùng quyền lực của ông thầy, "truy" xem học sinh nào dám "cả gan" hỏi vấn đề rất hóc búa đối với thầy. Rồi mạt sát, trù dập học sinh đó, học sinh khác thấy vậy không bao giờ dám "trêu" thầy nữa.
Phương án 3. Không cần biết học trò nào hỏi, dành thời gian nghiên cứu câu hỏi sau đó trả lời trước lớp. Cái gì biết thì nói là biết, cái gì không biết thì nói rõ là vượt quá khả năng của thầy.

GIÁO DỤC VÀ TƯ DUY TỰ NHIÊN

Giáp Văn Dương
Thời gian gần đây, nhiều nước châu Á như Singapore, Hàn Quốc, Trung Quốc… đã tiến hành hoặc kêu gọi tiến hành cải cách giáo dục với lý do: Cần nâng cao tinh sáng tạo của học sinh châu Á nhằm cạnh tranh với học sinh Âu-Mỹ trong thời đại của nền kinh tế tri thức. Tuy chưa có một nghiên cứu định lượng cụ thể, nhưng nhận định học sinh các nước châu Á thường được đánh giá là có ít tính sáng tạo hơn so với học sinh cùng lứa Âu Mỹ là một thực tế được thừa nhận rộng rãi, không chỉ trong giới phụ huynh và giáo viên, mà còn cả trong giới làm chính sách. Để minh họa cho điều này, người ta thường đưa ra một vài ví dụ rất kinh điển như Microsoft, Google, Facebook, Apple… kèm theo một nhận định rằng, những công ty độc sáng như vậy không thể ra đời tại châu Á. Lý do là học sinh châu Á không có tính sáng tạo cao như học sinh Âu Mỹ.
Vậy thì vì sao học sinh châu Á lại không có tính sáng tạo cao như học sinh Âu Mỹ?

29/09/2011

BỐN ĐỀ XUẤT CẢI CÁCH GIÁO DỤC CỦA GS HOÀNG TUỴ

Tớ đánh dấu những chỗ bôi đỏ - Hồ Như Hiển
-----------------------
“Cần thay đổi cơ bản cách học và thi, cải cách mạnh mẽ hệ thống giáo dục phổ thông và dạy nghề, hiện đại hóa đại học, thay đổi CS với đội ngũ giáo chức".
Thi cử là "khổ dịch"
Chúng ta còn nhớ, cách đây 15 năm từng có nghị quyết lịch sử của Hội nghị T.Ư Khoá VIII xem phát triển giáo dục là quốc sách hàng đầu. Thật không may cho đất nước, một nghị quyết quan trọng như thế đến tận giờ này chưa bao giờ được thực hiện nghiêm chỉnh.
Thậm chí, mặc cho nhiệm vụ cải cách giáo dục đã được đề ra và nhắc lại trong các nghị quyết Đại hội X và 3 Hội nghị T.Ư sau đó, ngành giáo dục vẫn trơ như đá, vững như đồng, ai lay chẳng chuyển ai rung chẳng dời. Dù chìm đắm triền miên trong lạc hậu, ngành giáo dục vẫn miên man trong ảo giác, tự tung hô với những thành tích được coi là đặc biệt xuất sắc nhưng thực chất chỉ làm kéo dài thêm tình trạng trì trệ.

TỪ TUYÊN NGÔN ĐỘC LẬP ĐẾN HIẾN PHÁP HỒ CHÍ MINH

GS. TS. Chu Hảo

Hiến pháp 1946 của nước ta đã được giới học thuật về luật pháp trong vào ngoài nước ngày nay khẳng định là bản Hiến pháp tiến bộ nhất so với các bản khác, được Quốc hội nước nhà ban hành vào các năm1959, 1980 và 1992. Vì lẽ đó, nguyện vọng thiết tha của toàn dân vào lúc này là Hiếp pháp 1992 phải được sửa đổi một cách thực chất để trở lại những tư tưởng cơ bản của Hiến pháp 1946 là Dân Chủ-Cộng hòa-Độc lập-Tự do-Hạnh phúc.

Nếu Hiến pháp Mỹ 1787 ( vẫn đang thực thi liên tục trong hơn 200 năm qua và được coi là bản Hiến pháp có giá trị bền vững nhất trong lịch sử luật pháp thế giới vì chứa đựng đầy đủ nhất tinh thần thời đại về Nhân quyền và Dân quyền ) đã được xây dựng một cách hết sức công phu bởi 55 nhà lập pháp kiệt xuất mà Thomas Jefferson (1743-1826, tác giả Tuyên ngôn Độc lập Mỹ 1776) gọi là “những người con của thánh thần” (xem Nguyễn Cảnh Bình, Hiến pháp Mỹ đã được làm ra như thế nào, Nxb Tri thức, 2010), thì Hiến pháp 1946 của nước ta, theo cảm nhận của chúng tôi, thực sự đã được làm ra chủ yếu bởi chỉ một người, mà vào thời điểm lịch sử đó, cũng xứng đáng là “người con của thánh thần”, ấy là Hồ Chí Minh.

VÀI ĐIỀU SUY NGHĨ VỀ CUỘC "BẦU CHỌN VỊNH HẠ LONG LÀ KÌ QUAN THIÊN NHIÊN THẾ GIỚI"

Hải Sơn 
Người xưa có câu “hữu xạ tự nhiên hương” quả không sai và nó luôn luôn đúng trong mọi trường hợp. Cái gì thật sự đẹp, thật sự quý cho dầu không quảng cáo, không phô trương  thì người ta cũng biết đến. Tôi không phủ nhận nét đẹp của Vịnh Hạ Long, qua các phương tiện truyền thông tôi biết cũng khá nhiều về Vịnh này mặc dầu chưa một lần có dịp ghé thăm nơi đây.
Mục đích của việc bầu chọn xét ở góc độ nào đó cũng là một hành động quảng bá để du khách trong và ngoài nước biết đến Vịnh Hạ Long, để qua đó chúng ta tự hào về một Việt Nam có nhiều danh thắng đẹp!
Tuy nhiên, tôi KHÔNG lạc quan cho mấy khi cách bầu chọn cho Vịnh Hạ Long bằng tin nhắn (sắp được triển khai) và bầu chọn qua email như trước đây. Nói thật, cách bầu chọn này không trung thực và không khách quan, tôi có cái cảm giác như là chúng ta đang “gian lận” trong cuộc chơi và nặng nề “bệnh háo danh” qua cách bầu chọn này.

28/09/2011

SEX TRONG XÃ HỘI ĐƯƠNG ĐẠI VÀ THUẦN PHONG MĨ TỤC VIỆT

Tống Văn Công
Viết tặng nhạc sĩ Dương Thụ
                                                                                 

Sex bị cấm kỵ từ bao giờ?

“Sex trong xã hội đương đại và thuần phong mỹ tục Việt”. Đó là câu nhạc sĩ Dương Thụ nhắn qua điện thoại mời dự cuộc trao đổi ý kiến lý thú ở Cà phê Thứ bảy do anh chủ trì. Rất tiếc, tôi không đến được. Sau đó, chỉ có một tờ báo đưa tin tương đối rõ và có tựa đề là Khuynh hướng cởi” và “mở” trong xã hội Việt Nam đương đại với thuần phong mỹ tục Việt. Tối 24 tháng 7 năm 2011 bản tin thời sự của HTV9 có đưa những ý kiến trao đổi nói trên, nhưng chỉ chọn phát biểu của 3 người (người chủ trì, một cựu quan chức và một đạo diễn), các ý kiến rất quan trọng không được nhắc đến. Do đó, tôi muốn góp vài suy nghĩ của mình.

27/09/2011

GIÁO DỤC VIỆT NAM THỜI CỘNG HOÀ (1955 - tháng 4 năm 1975)

Bs Nguyễn H.D.
Nền Quốc Gia Giáo dục miền Nam
Thời kỳ 1955-1975
Sau hiệp định Genève 1954, Chính quyền Miền Nam tiếp thu những thành tựu của nền giáo dục thời Đông Pháp (Đông Dương thuộc Pháp) và dựa theo mô hình giáo dục cùng với kinh nghiệm của nước Pháp chính quốc, để xây dựng nên nền Quốc gia Giáo dục của người Việt Nam.

Mặc dù được sự “vận hành dưới sự chiếm đóng của quân Mỹ” nền Quốc gia Giáo dục mới do người Việt Nam tự chủ từ cấp Tiểu học lên đến Đại học, không có sự chi phối của nước ngoài, mang đậm nét khai phóng con người với ba đặc tính: Dân tộc, Khoa học, Đại chúng. Nó chọn lọc và kế thừa truyền thống tốt của ba nền giáo dục: Nho học (Cựu học), Tân học (Giáo dục thực dân) và Tây học (Giáo dục Pháp quốc).

26/09/2011

HỘI CHỨNG HỌC SINH GIỎI

  Việt Thắng
Tại hội nghị công đoàn của cơ quan đảng ở Nghệ An, ông bí thư có lời phát biểu động viên cán bộ phải luôn luôn tự rèn luyện, trau dồi kiến thức… Có như thế thì mới theo kịp đòi hỏi của thời đại… Kết thúc bài diễn văn, bí thư nói: Có người không chịu đọc, không chịu học, không chịu lắng nghe nên không có kiến thức thực tế, thiếu thông tin nên nói gì cũng sáo rỗng, giáo điều, chẳng ai nghe. Ấy thế mà cứ hễ đăng đàn là lại điệp khúc: “Ngày xưa tôi học giỏi toán lắm”. Theo ông bí thư, do người ta ở thì hiện tại không có gì cả nên phải bươi tìm huy hoàng trong quá khứ. Như vị cán bộ nọ là mắc phải “hội chứng học sinh giỏi kéo dài”. Bí thư nói xong, cử tọa thi nhau vỗ tay. Ai nấy cũng xuýt xoa, hay quá, chí lí quá. Và ai nấy đều biết, người mắc hội chứng kia là lãnh đạo của một ngành, có nghề sang trọng, hùng dũng – nghề tuyên giáo, một trong số ít người được xem là “kinh bang tế thế” của tỉnh nhà. Thế mà, đồng chí này vừa phải trải qua những tháng ngày kiểm tra của Trung ương vì tội làm giả hồ sơ huân chương lao động, lập chứng từ khống để tiêu tiền cơ quan…

25/09/2011

VĂN HOÁ TỰ TRỌNG

Canhco's blog
Nếu ai là người dị ứng với hai chữ Văn hóa đang bị lạm dụng một cách vô tội vạ chắc phải bịt tai, nhắm mắt trước vô khối nhóm từ đè hai chữ Văn hóa ra như một gã khả ố cố nhét cái thân hình quá khổ của mình vào cánh cửa nhỏ bé của ngôi nhà mang tên Văn hóa.
Từ “Khu phố văn hóa” với cơ man điều xấu hổ, đến “Mặt trận văn hóa”, chỉ cái tên thôi đã thấy là kệch cỡm khó nghe. Người ta thấy “Di sản văn hóa” hợp thời vụ, lại kiếm bộn tiền nhờ quảng cáo nên hàng chục cái tên khác ra đời. Văn hóa phong bì, văn hóa ẩm thực, giao lưu văn hóa, văn hóa từ chức, văn hóa cảm ơn, văn hóa giao thông….

24/09/2011

KÌM HÃM TƯ DUY SÁNG TẠO

TP - “Trong gia đình, người lớn thường áp đặt trẻ con. Ngoài xã hội, cấp trên áp đặt cấp dưới, không thích cấp dưới cãi mình. Cái đó tạo thành một sức ì của cả xã hội, len vào trong nhà trường” - GS Nguyễn Minh Thuyết, nguyên Phó Chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa giáo dục, Thanh niên, thiếu niên và nhi đồng của Quốc hội từng thốt lên như vậy.
Cách học thầy giảng giải - trò ghi nhớ, thầy đọc - trò chép vẫn tồn tại phổ biến. Một phụ huynh phàn nàn, làm văn, cô giáo gợi ý mùa thu trời bắt đầu se lạnh, lá cây ngả màu vàng, cậu học trò viết lá cây màu đỏ, màu nâu, cô giáo bảo sai. Tả về mẹ, cô gợi ý mẹ rất chăm đi chợ nấu ăn, chăm sóc cả nhà, mẹ rất yêu thương em. Cậu ta tả mẹ thường la mắng, cáu gắt mỗi khi em bị điểm kém, cô trừ điểm !

22/09/2011

HẾT KẺ THÙ RỒI GIẾT BẠN MÌNH SAO?

Nguyễn Trọng Bình
Theo dõi báo chí mạng gần đây thấy có hiện tượng, không hiểu sao những nhân sĩ, trí thức lớn tuổi nước nhà lại bị “công kích” và xúc phạm nhiều và nặng nề quá. Là một người trẻ, tôi thật sự thấy hoang mang vô cùng. Hoang mang vì lẽ, người ta dạo này không hiểu sao lại dễ dàng buông ra những lời nanh nọc để dè bĩu thậm chí là miệt thị con người một cách không thương tiếc như vậy. Điển hình như thời gian qua những bậc học giả cao niên vốn những “trí thức dấn thân” hàng đầu nước nhà hiện nay chỉ vì thể hiện tấm lòng với quê hương đất nước; thể hiện nỗi trăn trở muốn đóng góp trí tuệ công sức cho quê hương đất nước đã bị một cơ quan truyền thông nọ không ngần ngại “lên lớp” và “tuyên truyền” để rồi xúc phạm rất nặng nề bằng từ ngữ mà bất cứ người Việt Nam nào cũng ngay ngáy lo sợ (vì nó vốn đã ăn sâu trong tiềm thức):“phản động”! Hay gần nhất là chuyện một số nhà văn lớn tuổi được Hội nhà văn mời đi tham dự Hội nghị những người viết văn trẻ toàn quốc lần 8 ở Tuyên Quang thì có không ít người cho rằng những “nhà văn già” này chẳng qua chỉ đi theo để “ăn chực”, “ăn ké”… nghe mà chua xót quá!

21/09/2011

CHÂN DUNG

Hồ Như Hiển
"Toà án nhân dân" kết án anh về tội "tuyên truyền chống...". VTV1 làm phóng sự nói anh phản động. Một vài người dân được lựa chọn để lên truyền hình bôi xấu đời tư của anh, nói về những điều không ai có thể kiểm chứng được, và không có giá trị pháp lí.
Đi uống bia, uống rượu, nghe dân nhậu bàn chuyện chính trị. Họ nói về anh.
Cũng chẳng biết. Nhưng không thể bác bỏ thực tế là, rất nhiều vị nhân sĩ trí thức có tên tuổi như giáo sư Hoàng Tuỵ, tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, nhà văn Nguyễn Huệ Chi, tiến sĩ Nguyễn Quang A... đã lên tiếng về nỗi oan của anh.

19/09/2011

HÃY NGHĨ TỚI NGÀY GIÃ TỪ SƯ PHỤ ĐỂ XUỐNG NÚI

Nhận diện lại lý tưởng và giá trị của những con người trẻ tuổi (đặc biệt là giới trí thức) trong thời chiến tranh và trong cuộc sống hiện tại...
Thông điệp làm mẫu qua rồi

Đọc những trang nhật ký của anh Nguyễn Văn Thạc và chị Đặng Thuỳ Trâm hơn 30 năm về trước, khi họ còn đang là những người trẻ tuổi đang cống hiến tuổi thanh xuân cho công cuộc giải phóng đất nước, nhiều người trẻ hôm nay đều rất xúc động trước lý tưởng, hoài bão cao đẹp của họ. Nhưng nhiều người khác lại có vẻ buồn hơn khi thấy cái lý tưởng đó hình như đang mất dần đi trong cuộc sống thời bình...

Vương Trí Nhàn (VTN): Tôi cho rằng nỗi buồn anh vừa nói là chính đáng, nhưng để khỏi buồn, phải hiểu rằng hoàn cảnh mỗi thời một khác, không thể và không nên đem cái lý tưởng của thời chiến tranh để áp đặt cho con người thời bình. Với tôi, những trang nhật ký ấy không phải được in ra để làm mẫu cho các bạn trẻ bây giờ. Thông điệp làm mẫu qua rồi. Điều tôi muốn đề nghị là qua những trang nhật ký đó, kích thích được các bạn trẻ giúp họ có thái độ đúng đắn với chính bản thân mình. Thành thực mà nói, tôi vẫn nghĩ người mình thời nay, kể cả thanh niên, nhiều khi bị mắc cái bệnh hời hợt quá nặng. Dễ bằng lòng với những gì đang có. Nghèo nàn trên phương diện nội tâm. Lúc nào cũng nói mà huyên thiên không hiểu là đang nói cái gì. Giá kể ta biết dành ra ít thời gian để đối diện với chính mình suy nghĩ thêm xem mình là ai, mình đang ở đâu, đang làm gì và qua đó phanh phui những ẩn sâu trong con người mình thì hay biết bao. Ngay cả tuổi trẻ cũng vậy...

18/09/2011

LẬP LUẬN TRONG TRANH LUẬN

TS Nguyễn Sĩ Dũng
Lập luận dựa vào chứng cử và lôgíc là thiết thực nhất và đúng đắn nhất. Với cách lập luận này, chúng ta không chỉ tiết kiệm được thời gian, tránh được việc công kích lẫn nhau, mà còn tìm ra được giải pháp phù hợp nhất để giải quyết những vấn đề đang phát sinh trong cuộc sống. Chất vấn và trả lời chất vấn của các ĐBQH tại Hội trường Quốc hội cũng nhằm mục đích ấy. 
Chân lý sinh ra trong tranh luận”… và chết đi cũng ở trong đó. Nếu như người ta hiểu biết về cách thức lập luận và vận dụng nó phù hợp, thì quả thật tranh luận có thể làm sáng tỏ chân lý. Ngược lại, nếu người ta lập luận bằng mọi cách chỉ cốt để bảo vệ những định kiến đã có sẵn, thì chân lý sẽ chết chìm trong những trận luận chiến kéo dài.

17/09/2011

CON NGƯỜI SUY THOÁI?

Nhà văn Vương Trí Nhàn
Trời sinh vua để làm vua
Và thi sĩ để làm thơ ru đời
Một ông vua trái luật trời
Việc vua thì nhác, lại đòi… làm thơ.
Trên đây là đoạn mở đầu của bài thơ Nhà vua và nhà thơ của Tú Mỡ, in trên báo Ngày nay ở Hà Nội năm 1939, tức gần bảy chục năm trước. Câu chuyện tiếp tục như sau: Sau khi làm thơ xong, vua lại thích đưa cho các cận thần đọc để kiếm lời khen. Một vị quan kiêm thi sĩ - quan ngày xưa người nào cũng làm thơ và thạo thơ - mới nói toẹt ra rằng thứ thơ đó chả ra gì. Thế là vua cho ông ta vào nhà pha (tiếng ngày xưa chỉ nhà tù).

14/09/2011

GIÁO DỤC VIỆT NAM: NHỮNG VẤN ĐỀ CĂN BẢN

Trương Vũ
LTS: Am hiểu hệ thống đại học Hoa Kỳ và từng là giáo sư Toán của Đại học Duyên hải Nha Trang, là đại học tự trị trong Nam trước 1975, Trương Vũ luôn quan tâm đến những vấn đề của giáo dục Việt Nam.
TCHL
 
Trong suốt hơn một thập niên qua, những vấn đề giáo dục của Việt Nam thường là những đề tài gây tranh luận trên báo chí. Hầu hết đều ghi nhận truyền thống hiếu học của học trò Việt Nam và sự hy sinh của bố mẹ cho việc giáo dục con cái họ. Sinh viên Việt Nam tốt nghiệp ở các trường giỏi trong nước khi ra nước ngoài tiếp tục học ở các trường cấp trên thường đạt thành công không mấy khó khăn. Thế nhưng, khi nhìn vào chương trình giáo dục của Việt Nam hiện nay và theo dõi báo động của các nhà giáo dục trong nước, khó thể phủ nhận một thực tế là giáo dục tại Việt nam đang có vấn đề, ở mức độ khủng hoảng. Khủng hoảng hiện diện trong rất nhiều lãnh vực khác nhau của giáo dục. Tình trạng bất cập, yếu kém trong chất lượng giáo dục và việc xem nhẹ hình thành nhân cách cũng đã được ghi nhận trong một báo cáo thẩm tra của Quốc hội[1]. Vấn đề còn lại là làm sao giải quyết những khủng hoảng đó dựa trên điều kiện thực tế của Việt Nam.

13/09/2011

TINH THẦN NGHIỆP DƯ VÀ NHỮNG BIẾN DẠNG HÔM NAY

Vương Trí Nhàn
image Tai nạn giao thông thường chỉ được nhắc tới trên báo chí khi xảy ra ở các trục đường lớn, người đi lại đông đúc, vụ việc ở mức độ nghiêm trọng, chắc chắn là có người chết.
Còn theo lời Liên, một cháu giúp việc làm với gia đình tôi thì ở quê nó mấy năm trước, tai nạn như cơm bữa, gãy chân sái tay là chuyện thường ngày, đi đâu chẳng nghe người kể.
Lại như nguyên nhân dẫn đến tai nạn.
Nông thôn đường có đông mấy vẫn là vắng so với thành thị. Mà nói tại người không có ý thức nghe cũng là chuyện xa xôi quá.
Khốn khổ, Liên bảo, cái chính là hồi ấy nhiều người có biết đi đâu, chỉ bảo nhau mấy câu là nhảy lên xe nổ máy, vừa gặp đám mấy con bò nghênh ngang vệ đường đã lúng túng không biết phanh hãm với lại về số thế nào.

12/09/2011

TRANG HẠ: CON DẠY CHO MÌNH LÀM MẸ

- Trò chuyện về các con, Trang Hạ dường như ít hơn sự cứng rắn của một người phụ nữ ý thức được giá trị của một nửa thế giới. Thay vào đó là sự tinh tế trong cảm nhận từng biến đổi của các con khi chúng lớn lên từng ngày. Trang Hạ tâm sự: mỗi ngày, các con lại dạy cho mình một điều mới mẻ về làm mẹ!
 
Một “lệnh” của các con Trang Hạ được “ban hành” trong nhà
Bí quyết làm mẹ

Với khả năng cảm nhận tinh tế sẵn có, khi làm mẹ, Trang Hạ cũng có những “phát hiện” về trẻ con và chị bắt đầu quá trình học làm mẹ từ đó.

09/09/2011

KHÔNG CÓ GIÁ TRỊ NÀO CAO HƠN SỰ SỐNG

Phan Hồng Giang
 
(trả lời P/v báo Khoa học & Đời sống ngày 8 - 9 - 2011)


Mới đây, trên Vietnamnet ngày 23/8, ông có bài viết Giáo dục thần dân hay giáo dục công dân trong đó có nêu lên triết lý giáo dục. Tại sao lại đặt vấn đề về triết lý trong khi có thể coi đó là mục tiêu của giáo dục?
Theo tôi, quan trọng nhất là xác lập hệ giá trị của con người mà giáo dục - kết hợp với gia đình và toàn xã hội -, phải đào tạo nên. Đó chính là triết lý giáo dục đồng thời là mục tiêu học làm người.Có thể tóm tắt hệ giá trị đó, - tất nhiên chỉ mới là dưới góc nhìn mang tính thể nghiệm của riêng tôi.  Đó là con người trưởng thành : Biết làm ra của cải vật chất và tinh thần; Ý thức mình là công dân tự chủ, tự do, không phải thần dân thụ động; Đồng thời là "công dân toàn cầu" biết tôn trọng những giá trị phổ quát của toàn nhân loại; Biết quý trọng sinh mạng và phẩm giá của mình và của mọi người; Biết tôn trong sự khác biệt giữa các nhóm người để cùng hướng về một mục tiêu chung; Sống khỏe khoắn lành mạnh; Biết sống hòa đồng thanh thản giữa cái tình, cái đẹp của  cuộc đời, của thiên nhiên và nghệ thuật.

07/09/2011

HỌC ĐỂ LÀM GÌ?

Hồ Như Hiển
Đây là một đoạn trích trên Vietnamnet
- “Các em học để làm gì? Hãy nói cho tôi biết!” – trong buổi lễ khai giảng sớm tại Trường THPT Việt Đức (Hà Nội), Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân bất ngờ dành câu hỏi này cho học sinh lớp 12 - khối lớp theo ông, phải có năng lực công dân và hội nhập.
Một học trò lớp 12 trả lời: “Theo em, học để sau này làm việc và làm chủ đất nước!”.

Phó Thủ tướng hài lòng nói: “Tương lai của nước ta nằm trong tay các em. Học sinh lớp 12 năm nay, đến năm 2020 sẽ đi làm và sau đó, chính các em sẽ làm chủ đất nước. Trường các em có đẹp không? Thầy cô giáo giỏi không? Học trò chăm ngoan không?”

“ Vậy thì chúng ta phải học tốt hơn những nơi khác còn khó khăn.”- Phó Thủ tướng nhấn mạnh.

06/09/2011

THƯ NGỎ CỦA ÔNG LÊ HIẾU ĐẰNG GỬI CÁC NHÀ LÃNH ĐẠO VIỆT NAM

ĐƠN KHỞI KIỆN ĐÀI PHÁT THANH VÀ TRUYỀN HÌNH HÀ NỘI

CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh Phúc
_______________________
Hà Nội, ngày 05  tháng 9 năm 2011

ĐƠN KHỞI KIỆN

(V/v Đài phát thanh và truyền hình Hà Nội đã phát sóng truyền hình có nội dung vu khống, xuyên tạc, xúc phạm những người biểu tình phản đối Trung Quốc gây hấn, vi phạm Luật báo chí và Bộ Luật dân sự)
                      
                   Kính gửi: Tòa án nhân dân Quận Đống Đa – Thành phố Hà Nội

MỘT THOÁNG SINGAPORE


Nguyễn Thị Hậu

Nhiều người chúng ta cứ mải miết mộng tưởng về một thế giới văn minh nơi phương trời Âu – Mỹ xa xôi nào đó mà ít khi ngẫm nghĩ về sự phát triển của những quốc gia cùng trong khu vực Đông Nam Á. Có thể vì quá gần gũi nên cho rằng họ thì có khác gì ta, có thể vì chỉ quen chăm chú nhìn lên (một cách đầy cảnh giác) người láng giềng chung vách phương Bắc mà quên mất mình còn có những người hàng xóm lâu đời phía Nam cùng chung biển Đông; có thể đã quen tự hào rằng ở khu vực này không dân tộc nào có một lịch sử oai hùng như ta… Bởi vậy, nếu có học thì chí ít phải là Nhật bản, Hàn quốc kìa… Tâm lý đó đã làm cho nhiều người lần đầu đến Singapore giật mình ngỡ ngàng vì nhận ra nhiều điều không giống những gì mình “tưởng” mình “nghĩ” trước nay.

05/09/2011

LÒNG TỰ TRỌNG VÀ CÁI PHONG BÌ

Nguyễn Thị Từ Huy

Bài này tôi viết đã lâu, theo đề nghị của một tờ báo, nhưng rồi không được sử dụng. Trong bài tôi có đưa ra một giả định mang tính giả tưởng về sự an nguy của quốc gia. Không ngờ, thật đau buồn, giờ đây điều đó hình như không còn là giả tưởng nữa, mối đe dọa đang trở thành hiện thực. Tôi đã từng rất bi quan khi viết trong một bài thơ: «Những tiếng nói gieo nơi nơi để gặt sự im lặng đóng băng trên thân xác vô hình của nó». Giá như những tiếng nói được lắng nghe, được phân tích, được sử dụng để trở thành hữu ích, thì có lẽ đã tránh được nhiều thảm họa.
Dù những tiếng nói chỉ gặt được sự im lặng đóng băng thì cũng cần phải tiếp tục nói. Vì con người xác lập nên phẩm chất người của mình cùng với khả năng sử dụng ngôn ngữ, khả năng tư duy, khả năng nói và viết.
Nguyễn Thị Từ Huy

TO NHỎ SỰ ĐỜI

Hà Sĩ Phu
Mấy hôm nay trời oi ả, mưa nắng thất thường, có thể bạn thấy trong người bực bội. Tôi xin kể hầu bạn câu chuyện “to-nhỏ” tào lao để thư giãn.
Tất nhiên có những chuyện “to-nhỏ” rất nghiêm túc như lời bác Hồ “Nước ta có vinh dự LỚN là một nước NHỎ mà đã anh dũng đánh thắng hai đế quốc TO” (nhưng rồi “đế quốc TO” khác lại bắt mình thử thách), song dân thì vốn “gian” nên nhiều lúc cứ đem tất cả sự to-nhỏ ra mà cười với nhau:
          Ở một nước nho nhỏ có một thủ đô rất to
          Trong cái thủ đô rất to có những con đường rất nhỏ
          Bên những con đường rất nhỏ có những cái biệt thự rất to
          Trong cái biệt thự rất to có những cô “vợ nhỏ”

03/09/2011

KHOẢNH KHẮC CỦA HOA QUỲNH

Tản văn
Nguyễn Ngọc Tư
Tôi đưa nhóm bạn về trảng sen chơi. Mỗi lần quay lại là thêm một lần thở phào nhìn thấy sen kia súng nọ,  cây cỏ ấy vẫn còn nguyên đó. Nước vẫn trong veo, hết mùa sen thì đến lượt mây trời nở. Quang cảnh chưa sứt mẻ xíu nào. Trong lúc tôi ngồi ở sàn nhà thòng chân đùng đưa khỏa nước, ngẫm ngợi về sự dễ vỡ của thiên nhiên thì đằng kia vợ chồng anh chủ nhà đang ngợi ca chất lượng của mớ mật ong mà anh lấy được từ rừng, gợi ý sẵn sàng bán cho đám nhỏ Sài Gòn với giá rẻ làm quen. Chị vợ cũng rạng rỡ phụ họa theo, vừa mới đây thôi chị còn chù ụ quạu đeo vì khách mang bia theo trong khi nhà chị cũng trữ bia để bán. Chữ “mật” ướp giọng chị ngọt lừ như chưa từng cau có bên vách với cô con dâu, “Đãi đám khách này cá nhỏ thôi, biết tụi nó trả được bao nhiêu tiền mà cho ăn cá lớn…”. Tôi nghĩ chắc mình bị ảo giác, anh chồng kia làm gì lại tỏ ra cay cú việc tôi mướn đò khác mà không kêu đò nhà anh đưa đón.

ĐÁNG THƯƠNG CHO CÁC QUAN BÁO LỀ PHẢI

Nguyễn Đình Ấm
Ở ta, tờ báo nào cũng phải có cơ quan chủ quản, đó là nơi người ta có quyền xếp các chiếc ghế cho lãnh đạo báo của họ. Các thông tin đưa lên báo phải theo “lề” lãnh đạo chủ quản. Nếu báo nào làm ngược lại sẽ bị nhẹ thì phê bình rút kinh nghiệm, nặng thì cảnh cáo, nặng hơn thì được điều động “theo sự phân công của tổ chức”.
“Âu trời cãi”!
Khi có chuyện gì cần phải “đấu tranh với các thế lực thù địch” hoặc thanh minh vấn đề gì của lãnh đạo thì báo cũng phải ra tay. Với việc quang minh chính đại thì quá dễ rồi nhưng việc không đúng thì cũng không thể không “phục vụ”. Khi ấy quan báo phải nói bừa rồi dùng thủ đoạn vòng vo ngụy biện, chây ỳ nếu bị kiện cáo, phản đối. Vụ đài PTTH Hà Nội hôm 22/8/2011 phát một số ý kiến vu khống, nói bừa, bôi nhọ, xúc phạm các nhân sĩ, người dân yêu nước biểu tình là phản động, kích động …là một ví dụ điển hình.
Khi bị các nhân sĩ gửi đơn đòi trả lời, đưa ra bằng chứng về hành vi “kích động, phản động, lợi dụng… ” của họ, ông Trần Gia Thái giám đốc đài PTTH Hà Nội trong thư gửi “bạn xem truyền hình” số 1111 ngày 31/8/2011 nói đó là: Đài phản ánh ý kiến của “các cá nhân của mỗi người đồng thời cũng là tâm tư, nguyện vọng của các tầng lớp nhân dân…

02/09/2011

ĐÀI TRUYỀN HÌNH HÀ NỘI VI PHẠM ĐIỀU KHOẢN NÀO CỦA LUẬT BÁO CHÍ?

Phạm Viết Đào
Căn cứ vào khoản 4 Điều 10 của Luật Báo chí quy định về Những điều không được thông tin trên báo chí: “Không được đưa tin sai sự thật, xuyên tạc, vu khống nhằm xúc phạm danh dự của tổ chức, danh dự, nhân phẩm của công dân”; Bản tin của Đài truyền hình Hà Nội tối 22/8 đã đưa tin sai sự thật, xuyên tạc, vu khống, xúc phạm danh dự của tổ chức, danh dự, nhân phẩm của các tổ chức và cá nhân sau đây:
1/ Cơ quan Công an Hà Nội và các cơ quan an ninh Việt Nam
- Nếu đúng có các thế lực thù địch có âm mưu lật đổ chính quyền, giật giây những hoạt động biểu tình vừa qua tại Hà Nội; thế mà các cơ quan chức năng của Hà Nội và của Việt Nam không phát hiện ra được, điều này có nghĩa là năng lực chuyên môn của các cơ quan này có vấn đề; hoặc phát hiện ra mà lại không nghiêm trị tức là can tội bao che, dung túng…Nếu quả có điều đó thì thật sự đó là một vấn đề hệ trọng liên quan tới an ninh quốc gia?

TRỐNG RỖNG

Có ai nghe thấy một tiếng vọng
Thì thả con thuyền sang với tôi
Tiếng vọng - Trần Lê Văn
Hồ Như Hiển
Hôm nay, ngày 2/9/2011, 66 năm kể từ ngày "Tuyên ngôn độc lập" ra đời, khai sinh ra nước VNDC Cộng hoà.
Hôm nay, hầu hết cán bộ công nhân viên chức được nghỉ lễ. Nhưng những người thợ xây, những người buôn thúng bán bưng thì không. Đối với họ, hôm nay cũng chỉ là một ngày bình thường như bao ngày khác, đơn giản là cuộc sống của họ còn quá khó khăn. Có điều, hôm nay họ sẽ có thu nhập tốt hơn từ những mớ rau con cá mình đem bán vì nhu cầu liên hoan, nhậu nhẹt... của những người được nghỉ cao hơn mọi ngày.
Hôm nay, chắc chắn là một ngày làm việc cật lực của các nữ nhân viên, đặc biệt là nhân viên các quán, mát xa, karaôkê...
Hôm nay, trên đất nước Việt Nam, sẽ có bao nhiêu cảnh ăn nhậu trên phà của hai quan chức và bốn đại gia dẫn đến vụ "chết đuối" của cô gái phục vụ? Chắc chắn là nhiều vô kể, cho dù địa điểm, hình thức ăn nhậu có thể thay đổi nhưng bản chất trác táng thì đều như nhau mà thôi.
Những ngày này, nhớ lại mấy câu thơ của Tố Hữu trong SGK cấp I ngày xưa:

IM LẶNG ĐÁNG SỢ

Nguyễn Văn Tuấn
http://3.bp.blogspot.com/_AvBUSNsWXpg/S9GSksPRs0I/AAAAAAAAAG8/s_9iMRF3D80/s1600/question-mark.jpgMột trong những nét văn hóa trong các cơ quan công quyền ở trong nước là “văn hóa im lặng”. Giới quan chức nói chung ít khi nào trả lời email hay thắc mắc của người dân, và càng im lặng trước những văn thư của quan chức nước ngoài. Thật khó giải thích thái độ im lặng đó, nhưng vấn đề là nó (sự im lặng) có khi gây tổn hại đến quốc gia …
Cách đây vài hôm tôi nhận được email của bạn đọc (là một sinh viên) phàn nàn rằng khi em gửi email đến thầy cô xin tư vấn thì đều không nhận được trả lời. Ngược lại, em này cho biết khi gửi email đến các thầy cô ở nước ngoài thì đều nhận được trả lời, có khi trả lời rất nhanh nữa. Em này hỏi tôi tại sao có sự khác biệt về thái độ giữa thầy cô ngoại và nội như thế. Tôi còn đang suy nghĩ câu trả lời thì chợt liên tưởng đến những chuyện gần đây. Những chuyện này nói lên cái văn hóa tôi gọi là văn hóa im lặng. Văn hóa này rất phổ biến trong giới quan chức.

01/09/2011

VÀI CHỈ SỐ LIÊN QUAN ĐẾN CHỮ "Q"


Hồ Như Hiển
Người thông minh có chỉ số IQ (Intelligence Quotient) cao.
Người nhạy cảm có chỉ số EQ (Emotional Quotient) cao.
Người cao tuổi có chỉ số ĐQ cao (1).
Con gái ít học có chỉ số VQ cao (2).

KHÔNG THỂ MÀI QUYỀN LỰC ĐỂ TƯ LỢI

Nhân dịp Quốc khánh 2- 9, GS- TS Lê Hồng Hạnh, Viện trưởng Viện Khoa học Pháp lý (Bộ Tư pháp) trao đổi với PV xung quanh câu chuyện xây dựng Nhà nước pháp quyền và việc sửa đổi Hiến pháp sắp tới.
 GS TS Lê Hồng Hạnh, Viện trưởng Viện Khoa học Pháp lý:  Không thể mài quyền lực để tư lợi
GS- TS Lê Hồng Hạnh

Dân chủ là mục tiêu tối thượng
Hiến pháp năm 1992 lần đầu tiên khẳng định việc xây dựng “nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa”, ông có thể nói cụ thể về mục tiêu này?
Thực ra, việc xây dựng Nhà nước pháp quyền đã được Chủ tịch Hồ Chí Minh đề cập từ trước khi nhà nước kiểu mới ra đời. Khi chỉ đạo và trực tiếp soạn thảo Hiến pháp 1946, Bác Hồ đã cố gắng thể hiện sâu sắc những nguyên tắc của Nhà nước pháp quyền trong điều kiện của đất nước vừa thoát khỏi chế độ nửa thực dân, nửa phong kiến.
Mục tiêu xây dựng Nhà nước pháp quyền XHCN chính là tạo ra một nền dân chủ thực sự. Dân chủ là nguồn tài sản, nguồn động lực vô cùng to lớn và không thể thay thế đối với sự phát triển của bất cứ đất nước nào. Chúng ta thử điểm xem trên thế giới này có đất nước nào phồn thịnh, giàu mạnh, bình đẳng mà không dựa trên nền dân chủ.

THƯ CỦA NHÀ VĂN NGUYÊN NGỌC GỬI BÍ THƯ HÀ NỘI PHẠM QUANG NGHỊ

Đây là bức thư của tôi gửi ông Phạm Quang Nghị, Bí thư Thành ủy Hà Nội, chiều 25-8-2011.
Định là thư ngỏ, nhưng tôi chưa công bố ngay, mà gửi trước cho vài người bạn qua email để tham khảo ý kiến.
Không biết qua đường nào, ông Phạm Quang Nghị đã biết được thư này và tối 25-8 đã đến nhà tôi, trong khi tôi đi vắng. Sáng 26-8 ông ấy đã gọi điện thoại cho tôi, nói rằng có thể Đài Phát thanh-Truyền hình Hà Nội “đã non nớt” trong khi phát phóng sự này.
Từ đó đến nay, tôi chưa công bố bức thư này để chờ xem của Đài PT-TH Hà Nội trả lời ra sao về việc làm sai trái của họ.
Nay đã có trả lời phủi tay và vô liêm sỉ của ông Trần Gia Thái, tôi quyết định đưa bức thư này ra trước công luận.
Nguyên Ngọc
 ———
Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc
Ngày 25-8-2011
Kính gửi ông Phạm Quang Nghị,
Bí thư Thành ủy Đảng Cộng Sản Việt Nam thành phố Hà Nội,
Tôi viết thư này cho ông vì ông là Bí thư Thành ủy Đảng Cộng sản Việt Nam của thành phố Hà Nội, là người lãnh đạo cao nhất của thành phố này, đương nhiên chịu trách nhiệm về mọi hoạt động của các tổ chức và cơ quan dưới quyền lãnh đạo của ông, không chỉ là tổ chức Đảng mà cả tổ chức và cơ quan chính quyền theo cơ chế ở nước ta hiện nay.
Tối ngày 22 tháng 8 năm 2011, đài phát thanh và truyền hình Hà Nội, trong chương trình thời sự hằng ngày của mình từ 18 giờ 30 đến 19 giờ, đã cho phát một phóng sự về những cuộc biểu tình và những người biểu tình ở Hà Nội trong thời gian vừa qua, mà chính ông Nguyễn Đức Nhanh, Giám đốc Công an thành phố, đã trịnh trọng tuyên bố trong một cuộc họp báo trước đó là biểu tình yêu nước chống Trung Quốc gây hấn, đe dọa nghiêm trọng nền độc lập của Tổ quốc Việt Nam. Vậy mà đến tối 22 tháng 8, đài phát thanh và truyền hình Hà Nội đã quay ngược hoàn toàn, coi các cuộc biểu tình và những người biểu tình ấy là phản động, và trong khi nói như vậy đã đồng thời đưa rõ hình ảnh ba người là giáo sư Nguyễn Huệ Chi, tiến sĩ Nguyễn Văn Khải và tôi.
Thưa ông,
Tôi năm nay đã 80 tuổi. Cho đến nay, trong suốt cuộc đời 80 năm qua của tôi, chưa có ai dám vu khống và xúc phạm tôi nặng nề như đài phát thanh và truyền hình Hà Nội, một cơ quan đặt dưới dưới sự lãnh đạo của Thành ủy Hà Nội, đứng đầu là ông. Ở nước ta, như chắc chắn ông biết, gọi một người là phản động cũng tức là kết tội người ấy là một tên phản quốc. Đối với tôi, đây là một sự lăng nhục cực kỳ nghiêm trọng, nhất quyết không thể tha thứ.

VIỆT NAM YÊU DẤU