Một đời người đôi khi không đủ dài để dành dụm cho mai sau, nhưng cũng quá ngắn vì hối hả trong sự tham lam vô độ. Có những con người dành dụm lặng lẽ và khó nhọc như nhịp giọt mồ hôi rơi xuống, toả sáng trong cần lao. Và cũng có những con người dành dụm bằng nhịp chạy của đôi giày được đánh bóng, giẫy đạp trên lưng đồng loại mình, với mưu tính và quyền lực.
Tất cả những của để dành lại trong mỗi đời người, đều là những cuốn sách, với những chương đọc lại, vẫn tạo nên nụ cười trân trọng hay khinh bỉ.
Nhạc sĩ Tuấn Khanh
________
Nhạc sĩ Tuấn Khanh
Nguồn: Tuấn Khanh blog's
Chị N, kể rằng khi chị lấy chồng được một năm, thì cả hai bàn một kế
hoạch hậu sự cho đời mình bằng cách: Chồng sẽ ở lại Quảng Ngãi để chăm
sóc mảnh ruộng con, giữ nhà, vợ thì sẽ đi vào Nam làm thêm, dành dụm để
gửi về.
Đó là một trong những câu chuyện tôi được nghe ở vỉa hè, của những
con người vô danh và lương thiện trên đất nước này. Mỗi đêm đi bán bánh
tráng ở các quán nhậu trong Sài Gòn, chị kiếm được trung bình khoảng
50.000 đồng. Sau khi trừ tiền chỗ ở mỗi ngày 5.000 đồng và tiền ăn là
15.000 đồng, chị còn lại khoảng 30.000 đồng. Đó là khoản chị nịt chặt
bên người, để cứ 2 hay 3 tháng thì gửi về cho chồng giữ, cũng được đâu
đó khoảng 500.000 – 600.000 đồng. Phần còn lại, chị để mua quần áo,
thuốc men khi đau yếu.

Nguyễn Thái Sơn