Tôi ước mình viết được bài ca để hát về câu chuyện của những người đàn bà vô danh ấy, một ngày nào đó. Những số phận ấy tầm thường mà khác thường. Nhưng những nốt nhạc hiện thực vẫn chưa thể vang lên, vì vừa chớm thì đã chết lặng trong những cuộc vui hoa đăng bất tận trên đất nước này. Những tượng đài tốn kém mọc lên, những bông hoa đủ màu ngập ngụa đất nước, rực rỡ như phấn son, che lấp giọt mồ hôi hay nước mắt con người.
_______Nhạc sĩ Tuấn Khanh
Nhạc sĩ Tuấn Khanh
Nguồn: Tuấn Khanh's blog
Người đàn bà ngồi tựa vào tường trên lối mòn của một con hẻm. Mệt
mỏi và thiếp đi cạnh quang gánh của mình. Hai đầu gánh là đủ thứ quà vặt
như bánh tráng, kẹo, đến chanh, ớt… rồi có cả đồ chơi trẻ con chằng
cột. Chị như muốn kéo cả thế giới chung quanh đi theo mình trong cuộc
mưu sinh nhọc nhằn không có ngày tháng cuối.
