Mặc dù vậy, tôi vẫn khẳng định rằng người ta đến với Toán và Thơ, và ẩn náu trong đó, để TRÁNH NHỮNG CÁI KHÓ khác. Những cái khó khác này rất nhiều, và trong nhiều trường hợp việc khắc phục còn khó hơn rất nhiều lần so với giải quyết một vấn đề trong Toán Học. Nó đòi hỏi người ta phải có năng lực tổng hợp, hiểu biết không chỉ một lĩnh vực.
Trung Hà
_________
Trung Hà
Nguồn: Lề trái
Đọc bài “Người Việt bị ngộ độc
Toán và Thơ” của Phan Châu Thành, tôi thấy thú vị, khá tâm đắc với những
suy nghĩ của tác giả này. Mặt khác, tôi cũng muốn góp thêm vài ý để
giải thích tại sao lại có hiện tượng nghiện nặng Toán và Thơ như vậy
trong xã hội ta. (Tôi rất thích từ “ngộ độc” của PCT, nhưng bản thân chỉ
dám dùng từ “nghiện”.)
Trước khi bàn về lý do, xin nêu ra ngay vài nhận định hiển nhiên về liên quan đến hai lĩnh vực này.
Toán là một môn học khó, đòi hỏi
tư duy logic chặt chẽ. Ở bậc học phổ thông thì đó là môn khó nhất. Làm
Toán chuyên nghiệp đòi hỏi suy luận liên tục, một công việc gây mệt óc.
Để học Văn tốt, đòi hỏi có ít
nhiều năng khiếu. Để làm được Thơ thì phải là bậc thầy về ngôn từ (nhưng
đây cũng mới là điều kiện cần). Ngay cả viết cho có vần cũng đòi hỏi
chút năng khiếu và công tìm tòi.

